XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2598 lượt.

h với em đâu, ăn từ từ thôi cẩn thận không nghẹn.” Lạc Trạch vừa nói vừa vỗ nhẹ sau lưng cô chỉ sợ cô ăn nhanh bị nghẹn.
Thím Lưu mang thêm chút đồ uống ra, Giang Lệ Lệ nhìn khay đồ ăn đã vơi, lại bỏ cái bánh đang ăn dở xuống, cầm lấy cốc nước chanh bên cạnh lên uống.
Ừng ực ừng ực
"Oa, chua quá, uống ngon thật.” Giang Lệ Lệ đặt cốc nước chanh còn một nửa xuống bàn, lại bắt đầu cầm cái khác lên ăn. 68 Đây là lần đầu tiên Lạc Trạch thấy cô ham ăn như vậy.
Thím Lưu nhìn chỗ đồ ăn mình làm cô đã ăn hết một nửa mà vẫn còn tiếp tục ăn. Xem ra, bảo bảo cũng rất khỏe mạnh.
"Ăn từ từ, về sau tôi sẽ thường xuyên làm cho cô ăn.” Thím Lưu nhìn Giang Lệ Lệ, nói.
"Ừ, về sau thím Lưu làm cho tôi ăn nữa nhé. Ăn thật là ngon.” Giang Lệ Lệ vừa gật đầu, vừa ăn quả ô mai, chua chua, thật dễ ăn.
Lúc này, ngoài cửa có người đi vào, Giang Lệ Lệ cũng không rảnh để ý xem ai, vẫn chăm chú vào đồ ăn ngon trên bàn. Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần đi vào, liền thấy cô đang cắm cúi ăn.
"Ngự, hai người đã tới a." Lạc trạch nhìn vợ chồng hai người kia nói, khóe miệng vẫn còn nụ cười hạnh phúc.
Phàm ngự cùng An Tuyết Thần nhìn nhau, cùng bước vào. Giang Lệ Lệ liếc nhìn một cái, khóe miệng hơi nhếch lên, trong miệng đầy đồ ăn, chẳng có chút dáng vẻ thục nữ nào hết.
"Ưmh Tuyết Thần, ngự, hai người tới chơi” Giang Lệ Lệ hỏi bọn họ nhưng tay cũng không dưng động tác, vẫn liên tục đưa đồ ăn vào miệng.
An Tuyết Thần hơi giật mình, vừa nhìn vừa ngồi xuống bên cạnh Giang Lệ lệ.
"Trời ạ, Lệ Lệ, sao lại ăn nhiều như vậy.”
Giang Lệ lệ không rảnh trả lời cô, Dưới ánh nhìn chằm chằm, kinh ngạc của mọi người, cô ăn sạch cả khay đồ ăn, vuốt nhẹ cái bụng sắp phình ra vì no của mình, còn ợ một tiếng, khuôn mặt thỏa mãn, tựa lưng vào ghế salon.
Phàm ngự nhìn có chút kinh ngạc, vợ anh cũng không nhớ Lệ lệ có biểu hiện dọa người như vậy. Phàm Ngự liếc nhìn Lạc Trạch chỉ thấy anh bất đắc dĩ cười cười. Lạc Trạch nhìn Giang Lệ lệ dịu dàng nói.
"Ăn no chưa?"
"Ừ, no rồi. b6 Thật thoải mái a, cũng không buồn nôn nữa." Giang Lệ lệ nhắm mắt lại nói. Căn bản là quên mất sự tồn tại của hai người kia.
"Lệ Lệ, cậu quá dọa người rồi đó. Mình nghi ngờ có mang thai đôi cũng không tham ăn như vậy.” An Tuyết Thần nói.
Giang Lệ lệ chợt mở mắt ra, nhìn An Tuyết Thần hồi lâu mới lớn tiếng.
"A, Tuyết Thần, cậu tới lúc nào thế? Sao mình lại không biết?” Giang Lệ lệ kinh ngạc.
Nhất thời, trán ba người còn lại rơi xuống ba vạch đen. Miệng An Tuyết Thần giật giật, khóe mắt Lạc Trạch co quắp, lông mày Phàm Ngự cũng giật giật. Cô gái này là thần sao? Bọn họ tới đã nửa ngày, còn nói chuyện với cô thế mà cô ấy lại không biết.
Lạc trạch thở dài một cái, ôm cô lại, để cô ngồi trong lòng mình. So với lúc trước cũng nặng hơn nhiều, ăn nhiều như vậy, sao mà không nặng hơn chứ. Bằng không vừa rồi ăn đi đâu hết sao.
"Tới lâu rồi, em chỉ lo ăn.” Lời Lạc Trạch vừa có chút bất đắc dĩ lại nhiều hơn là yêu chiều.
Giang Lệ lệ khuôn mặt nhỏ đỏ lên, nhìn An Tuyết Thần, vô cùng xấu hổ.
"Hai người sao lại sang đây?”
An Tuyết Thần bất đắc dĩ, thở dài một tiếng, nắm tay Giang Lệ Lệ.
"Còn không phải là vì cậu mang thai sao? Bọn mình tới thăm cậu một chút. 9 Lại nói, Lạc Trạch có định cưới cậu hay không để mình còn tìm cho cậu một nhà khá giả đây.” An Tuyết Thần trừng mắt nhìn Lạc Trạch hung hăng nói.
Lạc trạch nghe vậy, sắc mặt cũng tối lại, kéo lấy bàn tay Giang Lệ lệ, sau đó bá đạo tuyên bố.
"Đây là cô gái của tôi, gả cho ai cũng là người của tôi. Không có cửa đâu.” Lạc Trạch ôm cứng lấy Giang Lệ Lệ trước ngực mình.
Phàm ngự ngồi ở trên ghế sa lon đối diện, nhìn Lạc Trạch, sau đó mở miệng nói.
"Còn mẹ cậu, định giải quyết thế nào?”
Giang Lệ lệ vừa nghe, ngước đầu nhìn Lạc Trạch. Người như mẹ anh đều là không thích cô. 83 Cô cũng muốn biết Lạc Trạch sẽ trả lời như thế nào.
Lạc trạch liếc nhìn vẻ mặt chờ mong của Giang Lệ lệ, nói.
"Bà ấy là bà ấy, tôi là tôi. 57 Tôi cưới ai, không tới lượt người khác hoa tay múa chân.” Lạc Trạch vừa vuốt tóc Giang Lệ Lệ vừa nói.
Mặc dù không nghe được anh nói rõ ràng có cưới cô hay không, nhưng những lời này của anh cũng khiến cô an tâm. b An Tuyết Thần có vẻ không hài lòng với câu trả lời của Lạc Trạch, trực tiếp hỏi thẳng.
".Anh rốt cuộc là có cưới hay không? Vòng vo thế làm gì?” An Tuyết Thần không kiên nhẫn hỏi, chờ đợi thêm nữa thì chuyện đã nguội lạnh cả.(Trong cv có câu “đợi thêm thì dưa chuột cũng nguội lạnh rồi.” mình không biết làm thế nào cho sát ý cả. Theo mình hiểu chỗ này gần giống với câu “rèn sắt khi còn nóng” ấy. Chị An nghĩ chuyện c.Lệ có em bé còn đang nóng hổi thì giải quyết luôn vấn đề cưới hay không của a.Trạch, để lâu đêm dài lắm mộng. )
Lạc trạch nhìn Giang Lệ Lệ, nhẹ giọng.
"Em có muốn gả cho anh không?”
An Tuyết Thần muốn ngã luôn xuống đất, cái gì chứ, lại đẩy vấn đề cho người khác, hỏi phụ nữ có muốn gả cho anh ta hay không sao?
Giang Lệ lệ từ trong ngực anh, ngước lên, nặng nề nhìn anh một lát rồi mới nói.
"Nếu như anh vì trách nhiệ