The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Ái Tình Hoa Viên

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2597 lượt.

nhắn trong nháy mắt đỏ lựng lên, cô hiểu anh có ý gì. 6Cô liếc nhìn anh rồi lại cúi xuống, nói nhỏ.
"Nhưng, tôi có bảo bảo.”
Lạc trạch cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt vào cự bá đã sớm đứng thẳng của mình. c Giang Lệ Lệ giật mình, muốn rút tay lại lại bị anh nắm chặt.
"Ngoan, giúp anh đi." Lạc trạch thanh âm khàn khàn tối tăm. Tràn đầy tư vị ** .
Giang Lệ lệ một khuôn mặt nhỏ nhắn đã không thể đỏ thêm nữa, đành mặc kệ bàn tay Lạc Trạch nắm lấy tay mình vuốt lên xuống ** của anh.
Lạc trạch chôn đầu vào cần cổ thơm ngát của cô, hô hấp dồn dập. b7 Anh cầm tay cô vuốt lên xuống liên tục, đột nhiên tăng tốc độ, mặt vẫn chôn trên bờ vai cô, gầm nhẹ một tiếng, phóng thích ra ngoài.
Khi Lạc trạch dừng lại, khuôn mặt Giang Lệ lệ đã đỏ rực lên, bàn tay cũng mỏi nhừ, cảm thấy có thứ gì đó nhờn nhờn dính dính trong lòng bàn tay mình.
"Nhưng, vậy là, vậy là …xong rồi đúng không?” Giang Lệ Lệ ngượng ngùng.
Giang Lệ lệ khẽ đẩy đẩy anh. Lạc Trạch đang gục đầu xuống cổ cô ngẩng lên nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô. 9 Anh vuốt ve mặt cô, thanh âm trầm thấp cuốn hút.
"Bảo bối, mấy ngày này đành làm khó em vậy. 7 Đợi lúc nào em tốt lên, nhất định anh sẽ phục vụ em thật tốt.”
Giang Lệ lệ đẩy anh ra, tới bồn rửa, rửa sạch tay, cũng không muốn cùng anh nói những lời vô nghĩa này.
"Đi ra ngoài, tôi muốn dùng phòng tắm." Giang Lệ lệ vừa rửa tay vừa nói, vẫn có chút tức giận.
Lạc trạch nhìn Giang Lệ lệ tức giận, nhún nhún vai, cầm khăn lông ra khỏi nhà tắm. fc Không thể không thừa nhận, đôi bàn tay nhỏ bé của cô cũng khiến anh vô cùng thoải mái, cho dù không kết hợp với cô anh vẫn cảm thấy rất sảng khoái.
Giang Lệ lệ tức giận, đóng sập cửa. Cứ nghe tiếng đóng cửa này liền biết tâm tình cô lúc này. e Giang Lệ Lệ ngồi trên bồn cầu, nhìn xuống tay phải của mình, vừa rồi kịch liệt như vậy, cô tưởng sắp chết rồi. b Như vậy cũng thật là… Điên mất thôi.
Giang Lệ lệ sửa soạn xong xuôi, lúc đi ra đã thấy Lạc Trạch ngồi ở bàn ăn cơm, vừa ăn sáng vừa xem báo. Bất giác cô lại nhớ tới một màn vừa xảy ra trong phòng tắm, khuôn mặt không nhịn được lại đỏ lên. Sau đó vẫn bước tới, ngồi đối diện anh, thấy đồ ăn của mình và của anh không giống nhau, chắc là bữa ăn dinh dưỡng rồi.
"Nếm thử một chút đi, thím Lưu cố ý làm cho em đấy.” Lạc Trạch bỏ tờ báo xuống.
Giang Lệ lệ gật đầu, sau đó liền chậm rãi ăn, cũng không hùng hổ như tối qua nữa. Hôm qua là do trước đó cô ăn cái gì liền ói cái đó, trong dạ dày rỗng không nên mới đói như vậy.
"Ừ, ăn thật ngon, tay nghề của thím Lưu đúng là không chê vào đâu được, có thể coi là đầu bếp chuyên nghiệp rồi.” Giang Lệ Lệ vừa ăn vừa tán dương, thím Lưu đi từ trong bếp ra vừa lúc nghe thấy lời cô.
"Ai u, nào có tốt như vậy, như thế nào? Hợp khẩu vị chứ?” Thím Lưu nhìn Giang Lệ Lệ.
Giang Lệ lệ vừa gật đầu, vừa nói: “Vâng, ăn ngon lắm. Thím Lưu, thím có thể đi làm đầu bếp ở nhà hàng được rồi đó. Cần gì ở lại chỗ này cầu toàn chịu uất ức, phục vụ cái vị đại thiếu gia khó chiều này chứ.” Giang Lệ Lệ nói xong còn không quên trừng mắt nhìn “ai đó”.
Thím Lưu nhìn Lạc Trạch, khóe miệng nhàn nhạt cười. Lạc Trạch đang uống cà phê, nhíu mày lại sau đó nhìn cô.
"Có muốn đi đâu chơi không, anh đưa em đi dạo.”
Giang Lệ lệ liếc anh một cái, trong miệng vừa nhai đồ ăn vừa nói.
"Tôi muốn đi gặp Tuyết Thần, hỏi cô ấy chút kinh nghiệm khi mang thai. 2Anh đưa tôi sang đó, ăn cơm xong rồi về.”
"Được, em cứ ăn từ từ.”. d Lạc Trạch nhìn cô ăn, lại cảm giác còn ngon miệng hơn khi chính mình ăn nữa.
10 phút sau, Giang Lệ Lệ đứng dậy, hơi vỗ vỗ bụng mình.
"Tôi no rồi, đi thôi.”
Lạc Trạch ngồi đối diện cô gương mặt tuấn tú chợt đen lại. 6 Giang Lệ Lệ nhìn sắc mặt anh, thử hỏi.
"Anh, sao thế?”
Lạc trạch ánh mắt sắc bén nhìn Giang Lệ Lệ.
"Em vỗ như vậy, không sợ làm đau con?”
Giang Lệ lệ lúc này mới nhớ tới hành động vừa rồi của mình, đôi tay vội vuốt ve bụng, giống như đang nói xin lỗi với bảo bảo. Nguyên văn chính là xin lỗi.
"Ai nha, bảo bảo, mẹ không cố ý, nhất thời hưng phấn nên quên mất, con đừng trách mẹ nha." Giang Lệ lệ vừa nói vừa vuốt bụng của mình, xin bảo bảo tha thứ.
Lạc trạch nhìn vậy liền một chút tức giận cũng không còn, đứng dậy, ôm lấy cô.
“Đi thôi.” 






Giang Lệ Lệ bị Lạc Trạch bế ngang, gương mặt không hiểu, cô vòng tay lên cổ anh, hỏi.
"Anh ôm tôi thế này làm gì? Tôi tự đi được rồi."
Lạc Trạch nhàn nhạt liếc cô một cái, khẽ động khóe miệng, một chút thể diện cũng không chừa lại cho cô.
"Anh yên tâm sao được, ai biết trong đầu em nghĩ cái quỷ quái gì chứ.” Lạc Trạch không chút cố kị “chê bai” Giang Lệ Lệ.
Giang Lệ Lệ căm tức nhìn Lạc Trạch, choáng nha, lúc nào thì mình bồn chồn lo lắng, đi đứng cũng không yên chứ. Cô là người luôn bình thản lạnh nhạt, được chưa? Mà thôi, anh ta tự nguyện ôm thì cứ ôm đi. Được Lạc thiếu phục vụ thế thì cô cứ hưởng thụ cho tốt thôi, “báo thù” không vào lúc này còn đợi lúc nào nữa. Nghĩ tới đây, đáy mắt Giang Lệ Lệ lộ