Tác giả: Ái Tình Hoa Viên
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2584 lượt.
g sau đó nhìn thấy bộ dáng của cô, trong lòng co quắp xuống. Nhưng anh thật sự là không nhịn được, hơn nữa là cô chủ động quyến rũ.
"Không có sao chứ" Lạc Trạch quan tâm hỏi, vỗ phía sau lưng của cô.
Giang Lệ Lệ chỉ lắc đầu một cái, trong lòng đang suy nghĩ, cuối cùng kết thúc, miệng nhổ một ngụm. 3 Không có tri giác, cô len lén liếc mắt nhìn miệng của mình, sưng đỏ.
Giang Lệ Lệ cảm giác thoải mái hơn, sau đó đứng lên, len lén liếc Lạc Trạch một cái, khuôn mặt nhỏ phấn hồng hỏi.
"Này, vậy anh, có phải đã tha thứ cho em rồi." Thanh âm của Giang Lệ Lệ rất nhỏ, không sai biệt lắm so với tiếng con muỗi kêu.
Lạc Trạch gạt gạt tuấn lông mày, nhìn Giang Lệ Lệ một bộ dáng cô gái nhỏ, không nói gì, ôm lấy cô, rời khỏi thư phòng, hướng gian phòng của bọn họ đi tới.
Giang Lệ Lệ bị anh ôm lấy, một đôi tay thế nhưng không dám ôm lấy cổ của anh, sợ anh đem mình ném xuống. ca Hai bàn tay nhỏ bé cũng không biết để ở chỗ nào?
Lạc Trạch nhìn bàn tay cô, lông mày không vui gạt gạt. Sau đó cố ý buông lỏng cánh tay một chút, Giang Lệ Lệ bị sợ đến vội vàng vòng chắc cổ Lạc Trạch.
"A" Giang Lệ Lệ bị sợ đến, hai tay vội vàng vòng thật chặt cổ Lạc Trạch.
Lạc Trạch hài lòng ngoắc ngoắc môi mỏng. Sải bước tiếp tục hướng phía trước đi tới. Giang Lệ Lệ nhìn anh không có phản đối vẫn để mình vòng quanh như vậy. 0 Cho đến khi vào phòng.
Lạc Trạch nhẹ nhàng đặt cô ở giường lớn, sau đó liền chuẩn bị xoay người rời đi. Giang Lệ Lệ thấy thế vội vàng hô.
"Lạc Trạch, anh nói không tính toán gì hết, anh nói em giúp anh, anh liền tha thứ cho em." Thanh âm uất ức của Giang Lệ Lệ truyền đến.
Lạc Trạch giựt giựt khóe miệng, anh muốn đi tắm rửa. ac Anh lười biếng xoay người, sau đó nhìn gương mặt uất ức của cô, cuối cùng khóe mắt kéo ra, chỉ chỉ người anh em của chính mình.
Giang Lệ Lệ nhìn chỗ anh chỉ, có chút không hiểu. Mắt Lạc Trạch trợn trắng, sau đó nói.
"Anh đi dọn dẹp chỗ vừa bị em làm thành kẹo que để ăn." Nói qua cũng không quản vẻ mặt Giang Lệ Lệ giờ phút này là cái gì liền xoay người đi tới phòng tắm.
Mặt Giang Lệ Lệ nhất thời đỏ bừng, cô thật muốn độn thổ, xem ra ngày nào đó cô thật cần chui một cái lỗ bên trong biệt thự rồi.
Lạc Trạch đi vào phòng tắm, khóe miệng khẽ giơ lên, không cần nhìn cũng biết vẻ mặt của cô gái nhỏ kia là gì, hận không thể mắc cỡ chết thôi. Chỉ là mới vừa rồi thật là làm cho anh thoải mái.
Cho đến khi cửa phòng tắm bị đóng lại, Giang Lệ Lệ mới ngẩng đầu lên, cô giống như nổi điên bứt tóc của mình, thật là mất thể diện, đời này cũng không làm chuyện như vậy, hôm nay xưa nay chưa từng thấy rồi.
Giang Lệ Lệ nằm ở trên giường, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm truyền tới, bất tri bất giác ngủ. 59 Gần đây cô rất thích ngủ. e Chờ Lạc Trạch đi ra thì Giang Lệ Lệ đã ngủ rồi.
Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ, khóe miệng hiện lên một tia cười hạnh phúc. 0 Bây giờ nghĩ lại anh còn phải cám ơn vị anh em kia. d Nhấc chăn lên, chui vào, kéo cô vào trong ngực mình, sau đó ôm cô ngủ.
Lạc Trạch nhìn cô ngủ, thật không nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy, chỉ là nhìn khuôn mặt cô ngủ say đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc, rốt cuộc mình cũng biết thì ra là cô gái này thật rất quan trọng ở trong lòng của mình. Anh yêu cô. 9 Bởi vì yêu cô, mới có thể nhốt cô. Bây giờ mặc dù mới hiểu được cũng không coi là quá muộn, việc tốt thường hay gặp trắc trở.
Lạc Trạch đưa ngón tay dài ra, nhẹ nhàng vạch lên cọng lông mày thanh tú. 4f Nhẹ nhàng vạch lên cái mũi của cô. b Sau đó dừng ở đôi môi đỏ mọng sưng vù. Nhớ tới mới vừa thực **. Xem ra cô đang cố gắng chịu đựng. f Mặc dù mình đã kiệt lực khống chế không làm thương hại đến cô, nhưng thời điểm động tình, khó tránh khỏi sẽ không khống chế được.
Lạc Trạch ôm sát cô, ở bên tai của cô nhẹ giọng hà hơi nói: "Cám ơn em yêu anh."
Người trong ngực, cho là trong mộng nghe được Lạc Trạch nói cảm ơn cô, khóe miệng bất giác nhếch lên. Cười ngọt ngào hạnh phúc, đầy yêu thương. Hai người ôm nhau ngủ.
Cũng trong lúc đó, An Tuyết Thần nằm ở trong ngực Phàm Ngự, nhìn trần nhà, cô đang lo lắng cho bạn tốt Giang Lệ Lệ của cô, không biết cô rốt cuộc ra sao, không có bắt lại Lạc Trạch.
"Tiểu Ngự, anh nói đi, hai người bọn họ hòa hảo rồi sao?" An Tuyết Thần ngẩng đầu nhìn Phàm Ngự hỏi.
Phàm Ngự cúi đầu nhẹ hôn trên trán của cô. Trong thanh âm tràn đầy từ tính cưng chiều.
"Sẽ như vậy, chỉ cần bạn của em dùng đúng phương pháp. f Ngày mai chúng ta sẽ biết đáp án, bây giờ em nằm ngủ thôi. Ngoan" Phàm Ngự an ủi An Tuyết Thần, để cho tam cô đừng loạn.
{Đúng vậy, người ta - vợ chồng son đã sớm ngủ rất say sưa rồi.}
Tuyến phân cách ——
Ngày kế, sáng sớm, từng tia sáng mặt trời từ trong khe hở rèm cửa sổ chạy ra, tất cả tỉnh lại từ trong ánh trăng mờ. Ánh mặt trời ấm áp như hơi thở con thoi. 4 Mặt trời càng lên càng cao, bắn ra vạn ánh sáng vàng kim, ánh mặt trời biến đổi góc độ chiếu ở trên cửa sổ thủy tinh đem màu vàng nhạt in lên hai người ôm nhau ngủ trên giường lớn.
Chọc người say cảm giác ấm áp, giữa nồng đậm ấm áp xen lẫn trong sáng c