Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Ái Tình Hoa Viên
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2565 lượt.
liền cầm hợp đồng lên rồi rời khỏi chỗ ngồi, hiện tại cô muốn về công ty nằm trong phòng nghỉ của mình ngủ một giấc.
Lạc Anh đem tập văn kiện đặt trước ngực, sau đó cầm hợp đồng nhấn thang máy. Lạc Anh mới vừa bước vào một bước, mắt thấy cửa sắp đóng lại, một bàn tay cứng rắn chặn lại.
Gương mặt Lạc Anh kinh ngạc nhìn vẻ mặt tức giận của Phàm Niệm Ngự, anh thế nào? Người nào lại chọc anh, không đúng, cho dù có người chọc anh, anh dễ dàng bỏ qua cho người ta ư. Thế nào tức giận như vậy. Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự sải bước tiến vào từ từ đi về phía mình, cô khẩn trương lui về phía sau, cho đến khi không đường có thể lui, sau lưng dán vào thang máy cứng. Mình dường như không trêu chọc anh, cô nuốt nước miếng một cái sau đó thử hỏi: "Niệm Ngự, anh, anh, anh thế nào? Không có sao chứ." Lạc Anh nhìn thấy bộ dáng này của anh thật đáng sợ, khi còn bé nhớ có một bé trai khi dễ cô, anh giẫm chân xuống ngón tay bé trai đó, đối với Phàm Niệm Ngự phúc hắc, Lạc Anh đã gặp một lần.
Phàm Niệm Ngự thẳng hướng Lạc Anh, khi thân thể của hai người không có khe hở. 4 Anh khơi cằm Lạc Anh lên, một đôi mắt chim ưng lãnh mị nửa hí, tản ra ánh mắt nguy hiểm. Tập trung vào khuôn mặt nhỏ mới vừa rồi cười rất vui mừng của Lạc Anh.
"Em đi gặp ai." Phàm Niệm Ngự khởi động môi mỏng khêu gợi, thanh âm có trầm thấp tức giận. Biết anh giảm thấp giọng nói của mình, mới có tiếng động như vậy, nghe vào cực kỳ mị hoặc.
Lạc Anh bị anh chất vấn, cô giống như hiểu được cái gì? Khuôn mặt nhỏ càng đỏ, tư thế mập mờ như vậy khiến cô rất không tự nhiên, lại càng không thích ứng, nhất là mới vừa ôm qua người phụ nữ khác, trên người còn mang theo mùi thơm gay mũi, khiến Lạc Anh không nhịn được chau chặt đôi mày thanh tú.
"Niệm Ngự, anh buông em ra trước." Mặc dù cô rất tức giận, nhưng vẫn cảm thấy nói ra thì tốt hơn, quan hệ của bọn họ cũng không bình thường.
"Nói, tìm ai." Phàm Niệm Ngự bị vẻ mặt chán ghét của cô kích thích. Thanh âm lạnh lẽo mấy phần so với vừa rồi.
Lạc Anh chỉ đành chịu, nói qua. c "Trương Đổng."
Nghe vậy, lông mày Phàm Niệm Ngự gạt gạt, tròng mắt lúc này mới nhìn thấy gì đó trên tay cô, đoạt lấy. Lạc Anh vội vàng nói: "Anh không thể nhìn."
Phàm Niệm Ngự nắm cả thân thể Lạc Anh một lần đảo hợp đồng, cuối cùng rơi vào tờ cuối cùng.
(Tổng giám đốc công ty vật liệu Thiên Hồng: Trương Tôn Cường. Tổng giám đốc Lạc thị: Lạc Anh.)
Sau khi Phàm Niệm Ngự xem xong tuấn lông mày khẽ cau lại hạ xuống, sau đó kéo Lạc Anh qua nhìn bảng hiệu trước ngực cô, Tổng giám đốc, Lạc Anh.
Lạc Anh nhìn anh, đoạt lấy hợp đồng, khẽ cau mày nói: "Anh không giải thích được. 5 Xem ra, anh rất rảnh rỗi, cũng biết cùng phụ nữ lêu lổng."
"Công ty nhà em."
Lạc Anh liếc anh một cái. Sau đó sắp xếp hợp đồng tốt, nói: "Nói nhảm, nhìn thấy còn hỏi." Trên thế giới, cũng chỉ có mình Lạc Anh dám nói như vậy với anh.
Phàm Niệm Ngự mím chặt môi mỏng, nhìn Lạc Anh sau đó nắm eo của cô, liền hôn môi mềm giống như cánh hoa anh đào. 7Tay Phàm Niệm Ngự vẫn cố định đỉnh đầu cô, một cái tay khác nắm eo cô, để cho cô không thể động đậy.
Lạc Anh mở to hai mắt nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, giờ khắc này, mặc dù nói trước kia thường bị Tiểu Niệm Ngự hôn, nhưng sau khi trưởng thành vẫn là lần đầu tiên, có loại cảm giác kỳ quái.
"Ưmh ưmh" Lạc Anh bị anh hôn, phát ra thanh âm nhỏ nhẹ.
Lạc Anh hoàn toàn bối rối, thân thể có loại cảm giác chạm điện. Một đôi mắt hạnh mở thật to, mặc cho Phàm Niệm Ngự làm xằng làm bậy. Trong tròng mắt Lạc Anh phản ánh ra ngoài là gương mặt tuấn tú của Phàm Niệm Ngự, con mắt hẹp dài, lông mi thật dài, so với con gái còn dài hơn. Cảm giác chạm điện biến mất, thay thế chính là một loại cảm giác hít thở không thông.
Phàm Niệm Ngự lười biếng mở một đôi mắt tà tứ mị hoặc nhìn Lạc Anh ngây ngẩn, cảm thấy cô căn bản cũng không có hô hấp, một đôi môi anh đào mím thật chặt. Điều này làm cho Phàm Niệm Ngự có chút hưng phấn, cô gái này hàng năm bay đi, anh dĩ nhiên biết trước kia cô chưa từng chính thức hôn qua, không thể nói là nụ hôn đầu, bởi vì nụ hôn đầu đã sớm cho mình rồi.
Phàm Niệm Ngự cảm giác Lạc Anh đã hoàn toàn không thể hít thở, lúc này mới vô cùng miễn cưỡng rời khỏi cánh môi anh đào thơm mềm. Để cho cô hô hấp. a Bởi vì cô căn bản cũng không hiểu hôn tiếp như thế nào, sẽ không lấy hơi.
Lạc Anh được giải phóng vội vàng lui về phía sau một bước, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, lúc này mới phản ứng được hai người mới vừa rồi làm cái gì? Tại sao anh có thể? Bọn họ chỉ là quan hệ bạn bè, không phải sao? Lạc Anh hung hăng lau chùi môi của mình, mãi cho đến khi hơi ửng hồng sưng đỏ, lúc này mới bỏ qua cho môi anh đào của mình.
Nhưng hành động này lại chọc giận Phàm Niệm Ngự bên cạnh vẫn còn đang hưởng thụ, gương mặt anh u ám, nhìn dáng vẻ Lạc Anh chán ghét lau hơi thở của mình. 76 Cứ như vậy không muốn cho mình hôn.
"Tốt, biết." Lạc Anh nói nghe hết sức mệt mỏi. 26 Thật hoài niệm cuộc sống ở trường học trước kia.<