Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2866 lượt.

g rất khéo léo. Nhưng mà sao tôi lại thấy có chút quen mắt nhỉ.”
Diệp Gia Dĩnh nhíu mày nhìn cô ta, thầm nghĩ có phải là lại muốn nhân cơ hội này để quấy nhiễu không?
Trịnh Dụ Hoa vẫn giữ vững khí thế nhã nhặn, “Đúng rồi, Hữu San vừa nói thì tôi cũng nhớ ra, bộ váy Tiểu Diệp đang mặc chính là thiết kế nổi tiếng từ năm ngoái của nhãn hiệu XXX, do nhà thiết kế chính làm ra, số lượng hạn chế, tổng cộng cũng chỉ có vài bộ, không ngờ cô ấy lại có thể mua được. Còn bảo quản tốt như vậy, qua hai năm rồi vẫn còn có thể lấy ra mặc. Nhưng mà, bình thường người ta mua loại trang phục như thế này cũng không để tới năm sau rồi mới mặc lại. Tiểu Diệp, đề nghị lần sau cô nên mua rẻ một chút cũng được, nhưng mỗi năm thì nên thay một bộ mới, như vậy sẽ không bị biến thành trò cười.”
Tiểu Dương nhất thời đen mặt, “Có lẽ chị Dụ Hoa nhớ nhầm rồi.”
Tô Hữu San đi theo châm biếm, “Làm sao có thể nhớ nhầm được, chị Dụ Hoa chính là người am hiểu lĩnh vực này sâu sắc đấy! Tôi nói này Tiểu Diệp, trong lòng cô muốn xuất sắc thì chúng tôi đều có thể hiểu được, nhưng mà mấy loại đồ cũ người khác đã dùng rồi thì vẫn nên dùng ít thôi.”
Tiểu Dương tức giận, “Tô Hữu San, cô khách khí một chút, nói bậy bạ cái gì đấy! Cảm thấy không thoải mái với nghi thức mở máy của bộ phim mới sao?”
Tô Hữu San bĩu môi, “Tôi chỉ nói thật thôi, vừa rồi chị Dụ Hoa cũng nói rồi, bình thường nếu có ai mua loại trang phục như thế này thì cũng không thể qua một năm rồi còn mặc lại, Tiểu Dĩnh cũng chỉ là một diễn viên tạm thời, còn phải một mình nuôi con, cô cảm thấy cô ấy có thể tiêu tiền vào mấy thứ này sao? Nhất định là đã mua được hàng cũ từ một chỗ nào đấy rồi!”
Tiểu Dương tức giận ngùn ngụt, thầm nghĩ mắt chó làm sao nhìn thấy được người, đang muốn nói ra vài câu phản bác lại cô ta, thì đã thấy đằng sau Tô Hữu San và Trịnh Dụ Hoa có một bóng dáng tuấn tú, lịch sự nhưng vô cùng khí thế đi tới, nhất thời im lặng, chẳng những im lặng mà còn nở nụ cười xấu xa châm chọc Tô Hữu San.
Tô Hữu San bị nụ cười của cô làm cho không thoải mái, “Cô có ý gì?”
Vừa dứt lời thì sau lưng đã vang lên một âm thanh trầm thấp, “Đều chen chúc ở chỗ này làm cái gì?”
Trịnh Dụ Hoa vui mừng quay đầu lại, giọng điệu ôn hòa công thêm vài phần mềm mại đáng yêu, “Tổng giám đốc Diệp, ngài đã tới rồi. Không có việc gì, chúng tôi chỉ đang tán gẫu thôi.” Sau đó đè thấp âm thanh xuống một chút nhưng những người chung quanh thì vẫn có thể nghe thấy, “Có chuyện gì sao?”
Thật ra thì Diệp Thừa Trạch và cô ta cũng không có quan hệ thân thiết như lời đồn đại, nhưng bây giờ Trịnh Dụ Hoa càng ngày càng sa sút, đạo diễn Khương mới vô tình hoặc cố ý loại bỏ cô ta, cô ta lại còn phải cắn răng ấm ức tới đây ủng hộ, cho nên rất khẩn thiết sự quan tâm của Diệp Thừa Trạch, nhưng muốn cầu cũng không biết phải cầu từ đâu, lúc này lại thấy anh chủ động tới, đây quả thật là niềm vui ngoài ý muốn.
Diệp Thừa Trạch nhàn nhạt nói, “Tôi tới tìm cô ấy.” Nói rồi quay sang Diệp Gia Dĩnh, “Sao lại chậm như vậy, chuẩn bị xong chưa? Lát nữa cùng với anh lên trên sân khấu, vị trí của em ở ngay cạnh anh.”
Diệp Gia Dĩnh chờ thợ trang điểm gật đầu rồi mới đứng lên, “Vốn là có thể nhanh hơn một chút, nhưng hai vị này lại tới đây tán gẫu, không biết thế nào lại phát hiện ra bộ váy này của em là trang phục thiết kế từ năm trước của thương hiệu XXX, sau đó lại nghĩ là em mua đồ cũ về để mặc. Mọi người vừa nói sẽ gây trở ngại cho buổi lễ.”
Trịnh Dụ Hoa và Tô Hữu San đều há mồm, cứng lưỡi, “Cái gì…. Cái gì…. Cô …..”
Diệp Thừa Trạch vươn tay đỡ Diệp Gia Dĩnh đứng dậy, ánh mắt sắc bén đảo qua một vòng, “Em gái của Diệp Thừa Trạch này lại phải đi mua đồ cũ để mặc? Trí tưởng tượng của người nào phong phú như vậy? Anh thấy cô ta không cần phải làm diễn viên nữa, có thể lập tức đổi nghề đi làm đạo diễn luôn được rồi !!”






Diệp Gia Dĩnh nhìn thấy mặt Trịnh Dụ Hoa và Tô Hữu San từ trắng chuyển sang xanh, lại chuyển sang trắng, cô nghiêng đầu nhìn hai người cười một cái "Thật xấu hổ, chúng ta đi trước đi." Sau đó cùng với Diệp Thừa Trạch sóng vai đi về phía trước. Từ khi dùng áo của Diệp Thừa Trạch để lau nước mắt hình như còn có thêm tí nước mũi, Diệp Gia Dĩnh vừa lấy lại bình tĩnh, nhìn thấy anh lại không được tự nhiên, phản xạ có điều kiện, có thể so sánh giống như là tới ở chung vậy.
Tiểu Dương ở phía sau Tô Hữu San, bộ dáng ngoài cười nhưng trong không cười, nhìn hai người kia cười ha ha vài tiếng: "Tiểu thư Diệp thật lòng thích làm diễn viên, nghĩ bản thân có thực lực phát triển nghề này cho nên vừa vào tổ diễn viên, lúc đó rất bề bộn, từ dưới thấp làm lên, không hề có ánh mắt, lòng dạ hẹp hòi. Người khác nghĩ cô ấy không có người phía sau chống đỡ, cũng là một diễn viên nhỏ bình thường. Chỉ là có phải bị người khi dễ hay không rất khó nói, ông chủ có thể có một cô em gái như vậy....Ha ha, đổi nghề thành biên kịch à?". Cố ý nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá hai người xong, lắc đầu " Buồn cười!” Đầu hơi nghiêng, khí thế mười