Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2863 lượt.
phần nghênh ngang mà đi.
Tô Hữu San vừa sợ vừa tức, nén giận nói với Trịnh Dụ Hoa, "Chị Dụ Hoa, sao chị lại không nhận ra em gái của Diệp tổng chứ?”
Trịnh Dụ Hoa cũng cực kỳ buồn bực, cô cũng không phải có quan hệ gì với Diệp Thừa Trạch, chẳng qua có chút vẻ ngoài thôi, chỉ là cùng nhau trãi qua vài chuyện. Anh em nhà họ quang năm không lui tới, lần duy nhất đụng mặt nhau họ ầm ĩ cãi nhau một trận, khi đó Diệp Gia Dĩnh cả vú lấp miệng em, lúc đó là người thời thượng rất khoa trương, sau một thời gian bỗng nhiên có bộ dạng của người bình dân, cô ta làm sao có thể nhận ra! Gượng gạo đáp, "Nghe nói, anh em bọn họ không hợp, quan hệ rất tệ!"
Tô Hữu San cơ hồ tức gần chết, cô và công ty giải trí Thiên Hằng có ký hợp đồng, nhưng còn lâu mới đến kỳ hạn đó, thật sự đắc tội với ông chủ lạnh lùng kia, cô ta coi như xong rồi, chờ đến hạn hợp đồng thì cũng đã qua 30 tuổi rồi, còn có thể làm gì! Giận đến mức run người hỏi ngược lại, "Bộ dáng mới vừa rồi của hai người họ gọi là quan hệ xấu sao? Cô ta phủi tay đi, để lại một câu, "Nhìn như thế này, chẳng trách muốn phát bực!"
Diệp Gia Dĩnh hơi nghiêng mặt nhìn anh.
Diệp Thừa Trạch tiếp tục, "Yên tâm, sau khi trở về, chắc chắn mức phí sinh hoạt sẽ giống như trước, Diệp Ba Ni vẫn đi nhà trẻ, em chăm sóc thằng bé một chút, rãnh rỗi có thể đi chơi ở xung quanh, đi dự các tuần lễ thời trang, hội đấu giá, cũng không đến mưac bị người khác nói trắng ra là trang phục bị lỗi thời.”
Diệp Gia Dĩnh cúi đầu nhìn xem chính mình, không cảm thấy được quần áo trên người mình lỗi thời chỗ nào, các nhãn hiệu thời trang nổi tiếng kinh điển, mị lực của nó là ở chỗ thanh nhã đẹp mắt, mỗi một món đồ đều là một tác phẩm nghệ thuật, gần như là ít bị lỗi thời. Tô Hữu San và Trịnh Dụ Hoa vừa rồi nhặt được xương trong trứng, cũng không muốn đến phá rối.
Diệp Thừa Trạch lại nghĩ tới sở thích của em gái mình, “Có điều em khẳng định chọn Lý Hạo Nhiên sao? Bây giờ cậu ta coi như là người mới nổi, giá trị con người không giống nhau, anh cũng nên có chút khách khí với cậu ta”. Nếu em thật sự buồn bực, có thể đổi lại Hoắc Triệu Minh.”
Diệp Gia Dĩnh vừa nghe, đối xử cũng không tệ, đáng tiếc, bây giờ không hào phóng, tiếp nhận không nổi. “Cám ơn, chẳng qua, em cũng có tay có chân, trẻ tuổi khoẻ mạnh, rõ ràng có thể làm việc, cũng không thể để anh nuôi mẹ con em như vậy. Làm người, tốt nhất nên dựa vào chính mình, làm nhiều xài nhiều, làm ít xài ít. Hiện tại em với Ba Ni vẫn sống được, đợi đến khi thật sự khó khăn sẽ đến tìm an.”
Diệp Thừa Trạch, “Diệp Gia Dĩnh, em không nên bướng bỉnh như vậy.”
Diệp Gia Dĩnh chân thành giải thích: “Em không phải là ngang ngược bướng bỉnh, đây là thái độ tích cực đối mặt với vấn đề.”
Diệp Thừa Trạch vẫn giữ tư thế ngồi thẳng tắp, mắt nhìn về phía trước nói chuyện với cô, chợt nghe một câu như vậy nhịn không được quay đầu lại, nhướng lông mày nhìn cô một cái, sau đó xoay mặt trở về, trong mắt mang theo ý cười, “Oh, anh không biết là em còn có thể dùng những từ này.”
Diệp Gia Dĩnh xấu hổ, thì thào nói nhỏ: “Chăm chỉ làm việc, tự lực cánh sinh, là tích cực lạc quan thôi.”
Diệp Thừa Trạch bận rộn nhiều việc, sau khi chương trình khai mạc kết thúc, anh lập tức rời đi. Từ phía sau đài, Lý Hạo Nhiên tìm tới Diệp Gia Dĩnh: “Bây giờ đi về sao? Anh đưa em về, mấy ngày nay không gặp Ba Ni, sẵn thăm nhóc con đó luôn.”
Diệp Gia Dĩnh biết anh bây giờ là người bận rộn, “Hôm nay làm sao anh rảnh rỗi như vậy?”
Gần đây, Lý Hạo Nhiên là người gặp chuyện vui vẻ tinh thần sảng khoái, từ trong ra ngoài lộ ra luồng khí thanh thản. Anh cố ý cúi đầu kề sát khuôn mặt đẹp trai cùng giọng nói đầy nam tính đến gần sát cô: “Không phải là có thời gian rảnh rỗi, mà là đặc biệt rút ít thời gian ra ngoài với em, em không có chút cảm động nào à?”
Diệp Gia Dĩnh đẩy mặt anh ra: “Muốn biết thì anh để dành đi hỏi Ba Ni đi. Không phải lúc nãy anh nói đến thăm nó sao?”
Lý Hạo Nhiên nửa thật nửa đùa oán giận: “Anh đây còn không phải vì muốn đi với em một chút nên mượn cớ? Em còn không thấy cảm động.”
Diệp Gia Dĩnh: “Cảm động, đương nhiên cảm động, đi thôi, Ba Ni có để giành điểm tâm cho anh đấy.”
Lúc về đến nhà đã hơn 5h, Diệp Ba Ni chơi một mình trong phòng khách, Chu Mai ở trong bếp chuẩn bị cơm tối.
Trên đường, Diệp Gia Dĩnh đã hỏi rõ ràng, 7 giờ, Lý Hạo Nhiên còn phải chạy tới đài truyền hình làm sáu tiết mục, ở chỗ cô nhiều nhất ngồi một giờ, cơm tối cũng không kịp ăn, cảm thấy anh ấy như vậy cũng thật sự là quá cực khổ. Nhiệt tình đãi khách là ưu tiên hàng đầu, vì vậy liền xắn tay áo vào bếp. Cô lấy hạt sen định dùng để nấu cháo cho Diệp Ba Ni ra làm một chén hạt sen nấu hoa cúc và trứng gà luộc cho Lý Hạo Nhiên.
Cái này không liên quan đến việc gần đây cô luôn nghiên cứu sách dạy nấu ăn cho trẻ nhỏ, mà từ lúc nhỏ cô đã có khiếu nấu đồ ngọt, làm đơn giản, nhanh, lại tiện lợi. Trước tiên đem đường phèn cùng hạt sen hấp cách thuỷ sau đó để hoa cúc và bóc trứng gà luộc cho vào. Có tác dụng làm mát cơ thể, có lợi cho trí não.
Bưng chén chè đến phòng