Bảo Bối Trong Lòng Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2812 lượt.
Dĩnh ra khỏi nhà hàng. Tài xế Tiểu Lưu đứng ở ven đường chờ. Sau khi Lý Hạo Nhiên lôi kéo Diệp Gia Dĩnh lên xe liền nói với Tiểu Dương “Trước tiên đi nhà tiểu thư Diệp.”
Tiểu Lưu đối với bất cứ việc gì của anh đều coi như không thấy, đáp ứng một tiếng liền khởi động xe.
Diệp Gia Dĩnh cười nhồi gần bên cạnh Lý Hạo Nhiên “Quần áo anh mặc thật dày.”
Lý Hạo Nhiên cắn răng lôi tay cô từ phía sau quần áo của anh ra “Bây giờ là mùa đông, huống hồ chỉ có một mình e là không mặc dày thôi.”
Lý Hạo Nhiên cố gắng kiềm chế cái tay làm loạn của Diệp Gia Dĩnh “Buổi tối em cùng ai uống rượu mà lại uống thành cái dạng này?”
Diệp Gia Dĩnh tận dụng mọi thứ, dùng cánh tay còn lại tìm chỗ có thịt trên người anh mà nhéo, vẻ mặt dịu dàng trả lời “Tôi cùng Hạ Vũ thương lượng một số chuyện của Ba Ni, cùng nhau ăn cơm thuận tiện uống hai ly.”
Lý Hạo Nhiên cực kỳ phiền não bắt được cánh tay còn lại của Diệp Gia Dĩnh, vẻ mặt thâm trầm nhìn cô không lên tíêng.
Diệp Gia Dĩnh mượn ánh sáng yếu ớt trong xe để nhìn khuôn mặt góc cạnh của anh. Đôi môi mỏng hoàn mỹ, ánh mắt dưới ánh sáng ảm đạm càng thêm sáng rực.
Mắt hai mí sâu hút cùng lông mi dày không khác gì phụ nữ chảy mascara, phối hợp với cái mũi anh tuấn, làm cho mặt anh giống phong cách người nước ngoài. Diệp Gia Dĩnh biết ba mẹ anh đều là người bình thường, không biết hai người này làm thế nào lại có thể sinh một đứa con trai có gen tổng hợp kỳ diệu như vậy. Là một nhân vật hoàn mỹ trong mắt công chúng.
Lý Hạo Nhiên cũng không biết bản thân nên thấy tức giận hay may mắn. Một đường ngoại trừ phiền não còn phải cố gắng kiềm chế hai tay Diệp Gia Dĩnh. Buổi tối đường vắng, sau 20 phút Tiểu Lưu liền lái xe đến dưới lầu nhà Diệp Gia Dĩnh.
“Đến chỗ rồi, em lên đi. Anh cũng phải về nhà nghỉ ngơi một chút.”
Diệp Gia Dĩnh mỉm cười gật đầu, nhìn kỹ trong đôi mắt vẫn còn chút sương mù “Được, cảm ơn anh đã đưa tôi về.” Lôi Kéo tay Lý Hạo Nhiên đi xuống, lại túm được nửa thân thể anh ra ngoài. Cô còn cảm thấy kỳ lạ “Như thế nào lại không đi được?”
Lý Hạo Nhiên nhìn người ngoài mặt thanh tỉnh nhưng thật ra đã sớm say, thở dài “Tiểu Lưu, cậu ở chỗ này chờ, tôi đưa cô ấy đi lên.”
Hôm nay người giúp việc theo giờ Chu Mai vừa từ quê trở lên vừa lúc buổi tối Diệp Gia Dĩnh có việc ra ngoài cần cô giúp xem Diệp Ba Ni, Chu Mai nhớ tới hành lý của mình vẫn ném ở nhà chưa kịp dọn dẹp, thấy Diệp Gia Dĩnh trở lại liền vội vàng chào hỏi rồi chuẩn bị về nhà.
Mặt ngoài Diệp Gia Dĩnh nhìn cũng giống như không có việc gì, còn dặn dò Chu Mai đâu ra đó “Cô nhanh về đi, tối rồi chạy xe cẩn thận.”
Buổi tối Lý Hạo Nhiên vừa xuống máy bay liền nhận được điện thoại của Tiểu Dương, ngay lập tức liền đến khách sạn đón Diệp Gia Dĩnh trở về, đến bây giờ còn chưa uống một giọt nước. Nhìn thấy bộ dáng này của Diệp Gia Dĩnh khẳng định là không nghĩ tới việc tiếp đãi khách, anh liền tự mình vào phòng bếp rót nước. Sau khi uống nước xong liền phát hiện Diệp Gia Dĩnh đã để Chu Mai chạy rồi.
Lý Hạo Nhiên nhíu mày “Em như thế này làm sao lại cho cô ta về? Bộ dạng này của em tốt nhất là có một người ở lại trong nhà.”
Diệp Gia Dĩnh vẫn duy trì thái độ ấm áp giống như gió xuân “Không phải còn anh hay sao?” Vỗ vỗ đầu Diệp Ba Ni “Ba Ni mệt rồi phải không? Nên đi ngủ rồi.”
“Dạ.”
Diệp Gia Dĩnh khom lưng ôm lấy cậu, “Đi, đi ngủ.” Đưa Diệp Ba Ni vào phòng nhỏ của cậu, động tác coi như là lưu loát, cởi quần áo, thay đồ ngủ, nhét vào trong chăn, sau đó cúi đầu hôn cậu một cái “Bảo bối, ngủ ngon.”
Diệp Ba Ni gét bỏ “Mẹ hôi mùi rượu.”
Diệp Gia Dĩnh giải thích “Thật xin lỗi, buổi tối mẹ không cẩn thận uống nhiều một chút, lần sau đảm bảo sẽ không như vậy.”
Ra khỏi phòng Diệp Ba Ni, lại đi vào phòng ngủ của mình, chốt lát sau lảo đảo ôm một cái chăn mỏng để xuống ghế sô pha “Hạo Nhiên, anh đắp cái này.”
Lý Hạo Nhiên banh mặt “Anh không muốn ngủ sô pha!”
Diệp Gia Dĩnh rộng rãi “Tôi ngủ sô pha, anh ngủ giường.” Choáng váng mồ hôi nhìn ghế sô pha “Tôi đi lấy cái gối.”
Nói đi lấy gối liền không thấy trở ra, Lý Hạo Nhiên đi vào nhìn thấy thì không khỏi vỗ trán không biết nói gì. Cô vậy mà lại yên ổn nằm trên giường, hô hấp đều đều ngủ thiếp đi. Chăn mền nửa che nửa không, dưới giường là mấy bộ quần áo, cũng không có cỡ quần áo liền ngủ mất.
Kìm nén tức giận lấy cái gối đầu trên giường, ssau đó lấy điện thoại di động gọi cho Tiểu Lưu “Cậu về trước đi, sáng mai trực tiếp đến đây đón tôi. Nhớ thuận tiện mang cho tôi một bộ quần áo.”
Cầm gối đầu rời khỏi, phát hiện Diệp Ba Ni cũng từ trong phòng cậu đi ra, ném gối đầu ôm lấy cậu “Ba Ni, như thế nào lại ra ngoài, cẩn thận cảm lạnh!”
Diệp Ba Ni dùng giọng nói mềm dẻo yếu ớt nói với Lý Hạo Nhiên “Ba Ni còn không có tắm rửa.”
Lý Hạo Nhiên xoa xoa thái dương “Hôm nay mẹ con mệt, đã ngủ thiếp đi. Ba Ni cũng không có bẩn.” Nói xong còn làm bộ ngửi ngửi “Ừ, còn thơm ngào ngạt. Hôm nay không cần tắm rửa, ngày mai lại tắm.”
Diệp Ba Ni không chịu “Tắm rửa xon