Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2771 lượt.

sao có thể đi nịnh nọt người khác như vậy được? Đừng nói đùa." Thầm nghĩ người phụ nữ được anh đối xử đặc biệt như vậy phải té xỉu mới đúng, sao lại có thể tự cao tự đại mà lỡ hẹn cơ chứ!
Tô Hữu San bĩu môi, có phần khinh thường, "Úc tiểu thư, cô tiếp tục quan sát cẩn thận trong vài ngày nay sẽ biết, trong tổ kịch có một người nhìn thì khiêm tốn, thật ra lại luôn cho bản thân là đúng, ý vào mình có hậu phương vững chắc nên không để ai vào mắt, Lý Hạo Nhiên nhìn trúng ả ta quả thật là tự mình làm khổ mình!"
Úc Thanh Ninh được khai sáng liền mở to hai mắt, "Chẳng lẽ người cô nói là Diệp tiểu thư!" Không thể tin được, "Đây là sinh nhật anh Hạo Nhiên chuẩn bị cho cô ấy sao? Cô ấy, cô ấy cũng quá không biết tự lượng sức mình rồi, đã là bà mẹ một con rồi mà vẫn còn vọng tưởng tới anh Hạo Nhiên!"
Tô Hữu San, "Còn không phải sao!"






Kỹ thuật lái xe của Tiểu Dương rất tốt, lái xe trong đường núi mà như trên đất bằng, vừa ổn vừa nhanh, còn vừa an ủi Diệp Gia Dĩnh nữa, "Tiểu Dĩnh, đừng nóng vội! Trở về xem tình hình như thế nào trước đã! Xã hội hiện nay là xã hội pháp chế, cho dù nhà họ có tiền thì cũng không thể ngang nhiên chiếm đoạt đứa bé như thế được! Huống chi cô cũng không phải là không có hậu phương, chỉ cần họ có chút lý trí thì sẽ không dàm làm xằng làm bậy!"
Diệp Gia Dĩnh mở cửa sổ xe ra một chút để gió núi mát lạnh thổi vào có thể ổn định tâm trạng của mình hơn.
Tiểu Dương biết lúc này Diệp Gia Dĩnh chắc chắn đang vô cùng lo lắng, vô cùng phiền não, cho nên cũng không mong cô sẽ lên tiếng trả lời, vừa lái xe vừa thừa lúc đường đi bằng phẳng hơn thì nói tiếp, "Chỉ sợ là có hiểu lầm gì đó, trở về giáp mặt hỏi rõ là được rồi, trước đó không phải nhà họ còn bày tỏ thái độ rất tốt ư, tôi thấy Hạ Vũ vẫn luôn khách sáovới cô, chính cô đã nuôi lớn con của anh ta, còn nuôi dưỡng đến xinh đẹp đáng yêu như vậy, không có công lao cũng có khổ lao! Sao có thể nói trở mặt là trở mặt ngay được? Huống chi kiên quyết cướp con khỏi mẹ ruột là điều trái pháp luật, trừ phi người mẹ có lỗi vô cùng lớn, hoặc là không có khả năng nuôi dưỡng mới có thể làm vậy."
"Người mẹ có lỗi vô cùng lớn?!" Tay đặt trên đùi đột nhiên nắm chặt lại, Diệp Gia Dĩnh cảm thấy có lẽ đã tìm ra được nguyên nhân khiến nhà họ Hạ đột nhiên làm như thế rồi.
Tiểu Dương không biết cô đang nghĩ gì, vẫn tiếp tục trấn an, "Đúng vậy, ngược đãi đứa bé, hoặc là không cho phép đứa bé đi học... Điều này chỉ có người biến thái quá mức mới làm được, chúng ta không có liên quan gì đến những việc này cả."
Diệp Gia Dĩnh không thông báo trước đã trực tiếp vọt tới nhà họ Hạ, bình tĩnh nói với dì Mạc dẫn cô đi vào, "Phiền dì mang con tôi ra đây, tôi đến đón nó về nhà."
Thần sắc dì Mạc có chút kỳ lạ nhìn cô chằm chằm, "Diệp tiểu thư nên đến phòng khách trước đã, giáo sư Ngô đang ở đó, đúng lúc bà ấy cũng có chuyện muốn nói với cô."
Diệp Gia Dĩnh vừa bước vào phòng khách thì nhướn mày, thấy Hoàng Tư Nhã đang ngang nhiên ngồi bên cạnh bà nội của Hạ Vũ, cô lập tức gọi cho Tiểu Dương đang đợi ở bên ngoài, "Tiểu Dương, phần danh sách phô tô có mang theo đó không?"
Tiểu Dương có chút không hiểu nhưng vẫn trả lời ngay, "Đúng lúc trong xe có một bản, cô muốn nó bây giờ sao?"
Diệp Gia Dĩnh, "Đúng vậy, cầm vào đây giúp tôi, cám ơn!"
Bà nội Hạ Vũ vẫn cho rằng điệu bộ của Diệp Gia Dĩnh quá tùy ý, không được nuôi dạy đàng hoàng như Hoàng Tư Nhã, bây giờ thấy cô vào cửa mà không chào hỏi, chỉ nhìn thoáng qua mấy người trong phòng một cái rồi lấy điện thoại ra gọi điện khiến bà càng thêm bất mãn, không chịu đựng được nữa lên tiếng nói, "Diệp tiểu thư, cô ngồi đi." Quay sang nói với dì Mạc, "Gọi Tiểu Vũ ra đây đi."
Diệp Gia Dĩnh đi tới ngồi xuống chiếc ghế sô pha đối diện với bà, thầm nghĩ lúc này ngay cả Hạ Vũ cũng ở nhà, xem ra là đang chờ cô đây mà!
Không khách sáo với đối phương, hơi hất cằm lên nhìn giáo sư Ngô, đi thẳng vào vấn đề, "Tôi tới đón Ba Ni về nhà, hôm qua khi Hạ Vũ nói với tôi muốn đưa Ba Ni về nhà chơi nhưng lại không nhắc tới việc sẽ giữ lại ngủ qua đêm, cũng không nói gì đến việc hôm nay sẽ không đưa Ba Ni đến nhà trẻ! Trẻ con quan trọng nhất là cuộc sống phải có quy luật, các người không thương lượng với tôi mà đã tự tung tự tác như thế thật sự khiến tôi vô cùng thất vọng. Nếu đã như vậy, vậy thì từ nay về sau tôi sẽ không thể yên tâm để Hạ Vũ đưa Ba Ni về nữa!"
Nét mặt của bà nội Hạ Vũ không thay đổi gì, vô cùng bình tĩnh, ngôn từ sắc bén phản bác lại, "Diệp tiểu thư, cô không cần phải giả bộ ở trước mặt chúng tôi làm người mẹ tốt, nếu cô thật sự quan tâm bảo vệ con trai của Tiểu Vũ thì tại sao lại để cho nó bị tổn thương lớn đến vậy! Cô không an tâm để Tiểu Vũ đưa Ba Ni về đây, tôi cũng không yên tâm để cô chăm sóc thằng bé đâu! Vui vẻ, đừng nói những lời lẽ bao biện hoa mỹ đó, muốn bao nhiêu tiền mới có thể chuyển giao quyền nuôi Ba Ni cho cha nó hả? Cô nói một con số đi, chỉ cần trong phạm vi cho phép thì tôi sẽ xem xét!"
Đang nói chuyện thì Hạ Vũ