Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2769 lượt.
bước nhanh tới, vẫn luôn không lên tiếng Hoàng Tư Nhã lập tức mềm giọng bắt chuyện, dùng bộ dạng tiểu thư nho nhã khẽ nói, "Anh ngồi ở đây đi, bà nội đang nói chuyện với Diệp tiểu thư."
Hạ Vũ thản nhiên nhìn Hoàng Tư Nhã chỉ cho anh chỗ bên cạnh cô ta, không có phản ứng gì, bày ra dáng vẻ quen thuộc, tay đút trong túi quần đứng bên ghế sô pha của Ngô giáo sư đang ngồi, lúc anh vừa mới vào thì nghe thấy bà nội không hề khách sáo hỏi Diệp Gia Dĩnh muốn bao nhiêu tiền, lúc này như nghĩ tới cai gì đó chờ đợi câu trả lời của Diệp Gia Dĩnh.
Để kiểm chứng lời mật báo và suy đoán của Hoàng Tư Nhã có thật hay không cũng rất đơn giản, chỉ cần xem xem Diệp Gia Dĩnh có muốn lấy tiền hay không là được! Thử dò xét người khác như vậy mặc dù có chút vô lễ, nhưng vì Diệp Ba Ni anh không thể không làm!
Máu mủ là một thứ vô cùng diệu kỳ, ai cũng không ngờ tới chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi mà tình cảm của anh giành cho con trai đã sâu sắc đến vậy! Anh tình nguyện làm tất cả những gì mình có thể làm được cho Ba Ni, đương nhiên trong đó cũng bao gồm cả việc đảm bảo Ba Ni có một người mẹ xứng đáng.
Trẻ con nhất định không thể xa rời mẹ ruột, dựa vào tính cách của Hạ Vũ cũng không có khả năng tự mình chăm sóc đứa nhỏ chu đáo, cho nên anh nhất định phải đảm bảo 100% mẹ của Ba Ni không phải là người bạc tình, là người phụ nữ dùng con đổi lấy tiền bạc, địa vị, nếu như sự thật chứng minh Diệp Gia Dĩnh là người như vậy, vậy thì dù cho có phải liều mạng anh cũng phải đổi cho thằng bé một người mẹ hợp cách.
Bởi vậy trước tiên Hạ Vũ không biểu lộ bất kì thái độ nào, chỉ im lặng quan sát phản ứng của Diệp Gia Dĩnh.
Diệp Gia Dĩnh dứt khoát không nhìn anh, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn vào thần sắc uy nghiêm của bà cụ nhà họ Hạ, chậm rãi mở miệng, giọng nói không lớn nhưng trong giọng nói mang theo sự khinh bỉ lạnh băng, "Bà để cho tôi ra giá? Chẳng lẽ bà cho rằng Ba Ni có thể dùng tiền là mua được sao?"
Bà nội Hạ Vũ nhíu mày, "Đừng ăn nói lung tung! Ba Ni vốn chính là con cháu nhà chúng tôi! Nếu cô không thể chăm sóc được thì để chúng tôi mang về nuôi dưỡng là điều đương nhiên! Diệp tiểu thư, tôi nể mặt cô là mẹ ruột của Ba Ni mới kiên nhẫn như vậy, hi vọng cô đừng tiếp tục làm bộ làm tịch nữa, cô có huênh hoang cũng không thể hét giá trên trời được! Như vậy đi, năm trăm vạn! Tôi đảm bảo sẽ trả cho cô trong một lần, quyền nuôi đứa nhỏ sẽ giao cho ba thằng bé!"
Diệp Gia Dĩnh tức quá hóa cười, "Năm trăm vạn! Mười triệu cũng không thể!"
Bà nội Hạ Vũ giận tái mặt, "Diệp tiểu thư, cô không cần thiết phải dùng công phu sư tử ngoạm*!"
(* lớn tiếng đưa ra điều kiện)
Diệp Gia Dĩnh nghiêm mặt, "Tôi không phải đang dùng công phu sư tử ngoạm, mà là căn bản không đồng ý! Ba Ni là con của tôi, nuôi dưỡng thằng bé là nghĩa vụ của tôi, cũng là quyền lợi của tôi, bao nhiêu tiền cũng đừng hòng mua được!" Cười nhạt, "Tôi để cho con nhận cha ruột là hi vọng thằng bé sẽ có hoàn cảnh phát triền hoàn toàn bình thường, những đứa trẻ khác có cha mẹ, ông bà, nó cũng được phép có, cho dù vì vài nguyên nhân đặc thù mà cha mẹ của nó không thể ở cùng một chỗ, dẫn đến việc nó phải sống trong gia đình đơn thân, nhưng ít nhất tôi muốn tận lực làm được tất cả mọi thứ để cho nó không thiếu tốn tình cảm! Nhưng hiện giờ xem ra cố gắng và lòng tốt của tôi uổng phí rồi, đã không hiểu và tôn trọng mẹ của Ba Ni như vậy, lại còn dễ dàng tin lời gièm pha của Hoàng Tư Nhã – một người chẳng có quan hệ gì, vậy thì tin rằng sau này Ba Ni lớn lên cũng sẽ thông cảm cho tôi!"
Bà nội Hạ Vũ không ngờ cô sẽ phản ứng như vậy, có phần nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Hạ Vũ, còn Hoàng Tư Nhã thì tức giận đến mức mặt đỏ bừng lên, "Gia Dĩnh, tôi cũng chỉ vì lo lắng mới nói sự thật cho bà nội biết mà thôi, sao cô có thể mắng người như vậy! Sinh đứa nhỏ ra mà không chăm sóc nó, tùy tiện ném cho một bảo mẫu không có bối cảnh lai lịch rõ ràng, làm hại thằng bé chịu nhiều đau khổ ngay từ khi còn bé, đây đều do sự hồ đồ của cô, chẳng lẽ tôi phải thay cô giấu diếm tất cả mọi chuyện sao?"
Diệp Gia Dĩnh lạnh lùng trừng cô ta, "Chứng cớ đâu? Hoàng Tư Nhã, chuyện vu oan giá họa cho người khác này không có chứng cớ thì đừng có nói hươu nói vượn, châm ngòi ly gián, chẳng lẽ tôi mắng cô là sai!"
Nói xong cô bỗng nhiên đứng dậy, hai bước đi tới trước mặt Hoàng Tư Nhã, một phát bắt lấy vạt áo trước của cô ta, mạnh mẽ giáng một cái tát, một tiếng \'bốp\' vang lên, sức lực mạnh đến mức cả bàn tay đều tê rần.
Hoàng Tư Nhã giở mánh nói xấu còn có thể, chứ đánh nhau thì chưa từng luyện qua một lần, thậm chí bình thường còn phải chú ý đến hình tượng, chỉ sợ tay dùng sức nhiều quá sẽ biến dạng trở nên xấu xí, cho nên mặc dù thỉnh thoảng có đi tập thể hình cũng vì duy trì vóc dáng chứ không luyện tập sức lực cánh tay, bởi vậy mới không có sức phản kháng, một cái tát giáng xuống đã quỳ rạp trên mặt đất, nửa bên mặt bị tát đau nhói, còn chưa hết bất ngờ, Diệp Gia Dĩnh lại nhanh chóng giẫm lên hai chân cô ta.
Diệp Gia Dĩnh đang mang đôi giày công sở mũi nhọn da màu đen, chất lượng đôi già