Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2754 lượt.
mồ hôi trên trán, quyết định sẽ đi qua bên kia đường đón xe, dường như bên kia có nhiều taxi trống hơn một chút.
Vừa nhấc chân tính băng qua đường, một chiếc xe đen nhánh bóng loáng dừng trước mặt cô, cửa sổ xe hạ xuống lộ ra khuôn mặt của Diệp thừa Trạch cùng giọng nói không vui: “Diệp Gia Dĩnh, em bao nhiêu tuổi rồi. Đây là đường lớn, bên kia có cầu vượt, em ở chỗ nhiều xe như này chạy loạn cái gì.”
“Con tôi ở nhà trẻ xảy ra chút chuyện, tôi vội vàng chạy qua đó.” Diệp Gia Dĩnh không có tâm tình náo loạn cùng anh ta: “Bên này không bắt được taxi, tôi muốn qua bên đường thử một chút.”
Diệp Thừa Trạch liếc nhìn cô một cái, thấy phong cách của em gái so với lần trước tăng không ít, váy áo nghiêm túc, giày cao gót, trên mặt cũng trang điểm, vô cùng xinh đẹp, cuối cùng cũng không giống như công nhân lao động nữa, lại có phong thái như trước kia, nhưng trên mặt lại có bộ dạng hoảng loạn, mồ hôi cũng chảy xuống, lần trước bị bồn hoa rơi trúng người cũng không giống như vậy, anh ta vội mở cửa xe: “Lên đi, anh đưa em đi.”
Diệp Gia Dĩnh ngồi trên xe Diệp Thừa Trạch gọi điện cho nhà trẻ một lần nữa: “Cô giáo Triệu, tôi là mẹ của Ba Ni, bây giờ tôi đang trên đường tới, rất nhanh sẽ tới nhà trẻ, cô có thể nói cho tôi biết trước tình hình cụ thể, Ba Ni bị thương ở đâu rồi? Nghiêm trọng không?”
Bên cô giáo Triệu vẫn còn đang hò hét ầm ĩ, nói chuyện cũng khôngnghe rõ: “Ba Ni ở trên đầu gối---, bạn nhỏ khác thì bị trên mặt…chao ôi? Mẹ. mẹ Tư Ý, chị đừng cướp điện thoại a-....”
Một giọng nói tức giận vang lên ở đầu bên kia điện thoại, làm tai Diệp Gia Dĩnhchấn động, không gian yên tĩnh bên trong xe cũng có thể nghe thấy âm thanh tức giận sắc bén kia: “Cô chính là người nhà của thằng bé đánh người? Cô dạy con mình kiểu gì vậy? Sao lại dã man như vậy. Còn nhỏ như vậy đã đánh người. Trưởng thành sẽ không đi giết người phóng hỏa chứ.”
Diệp Gia Dĩnh không vui, cầm điện thoại gần hơn chút nữa nói: “Vị phụ huynh này, sao cô có thể nói như vậy. Là trẻ con đánh nhau. Cô giáo đã nói cả hai cùng bị thương, vậy con của cô khẳng định cũng ra tay.”
Bên này vừa nói xong, lập tức nghe thấy tiếng la hét với cường độ lớn, Diệp Gia Dĩnh không thể không nhấc điện thoại cách xa màng nhĩ một chút, dù vậy, vẫn có thể nghe được tiếng nói trong loa truyền tới: “Là thằng nhóc dã man nhà cô động thủ trước, con nhà tôi chẳng lẽ phải đứng im chịu đánh sao? Chính cô tới xem một chút đi, mặt con tôi đã không còn hình dáng gì. Tôi nói cho cô biết, bảo bối nhà tôi không thể bị ức hiếp, con tôi nếu bị lưu lại ám ảnh trong lòng tôi nhất định sẽ không tha cho các người. Con trai cô trước mắt phải ở trước lớp trước cô giáo và các bạn học xin lỗi con tôi. Cô cũng phải xin lỗi, sau đó sẽ tính sau—“
“Ai.” Diệp Gia Dĩnh xoa xoa tay: “Làm sao con lại đánh nhau với bạn, vì chuyện gì vậy?”
Diệp Ba Ni không đáp, chỉ là không đổi nét mặt duỗi tay về phía cô.
Diệp Gia Dĩnh vội vàng ôm nó từ ghế nhỏ lên, đi về phía cô giáo nói: “Cô giáo Vương, cảm ơn cô đã ở đây chăm sóc thằng bé.”
Cô giáo Vương là một cô giáo trẻ tuổi tốt tính, bình thường rất kiên nhẫn với các bạn nhỏ, lúc này liền cười cười: “Đừng khách khí như vậy, đúng rồi, mọi người đi tới chỗ viện trưởng đi, chuyện này vẫn phải để người lớn hai bên giải quyết mới được.”
Diệp Ba Ni ôm cổ Diệp Gia Dĩnh, tựa mặt vào vai cô, Diệp Gia Dĩnh biết là thằng bé muốn thả lỏng, đi hỏi cô giáo Triệu trước: “Tại sao bọn chúng lại đánh nhau như vậy?”
Cô giáo Triệu cười khổ: “Không biết, Ba Ni không có nói, mà người bạn nhỏ kia nói thì mọi người lại không hiểu, nhưng mà trẻ con bây giờ ở nhà đều được cưng chiều, ai cũng không muốn chịu uất ức, rất dễ dẫn đến đánh nhau, đặc biệt là những bé trai hiếu động, chúng tôi không để ý cũng không được, nhưng hôm nay Ba Ni đánh An Tư Ý rất kịch liệt.” Cô ấy nhỏ giọng nói với Diệp Gia Dĩnh: “Theo như Tư Ý nói, đây không phải là lần đầu tiên Ba Ni đánh nó, cho nên mẹ thằng bé mới tức giận như vậy.”
Diệp Gia Dĩnh kinh ngạc, nghiêng đầu hỏi con trai: “Ba Ni, con và An Tư Ý tại sao lại đánh nhau? Trước kia con cũng đánh người ta?”
Diệp Ba Ni quay mặt đi chỗ khác, không để ý tới.
Diệp Gia Dĩnh thở dài, nói với cô giáo Triệu: “Ba Ni của chúng tôi rất ngoan, huống chi bộ dáng của nó như thế này, tôi cảm thấy thằng bé là người bình thường trong lớp, không mập, cũng không phải là người thích đánh nhau.”
Lời này ngược lại cô giáo Triệu lại tán thành: “Tôi cũng cảm thấy như vậy.” Thế giới của trẻ con vô cùng đơn thuần, chỉ cần liếc mắt qua là hiểu, quy tắc lấy mạnh uy hiếp yếu chính là quy tắc đơn giản nguyên thủy, thân thể cao lớn khỏe mạnh chính ra lại hại, cũng tự nhiên thích dùng vũ lực để giải quyết vấn đề, đối với đồ chơi yêu thích, đồ ăn vặt yêu thích, dùng cách cướp đoạt tự nhiên sẽ có hiệu quả cao nhất.
Trong phòng làm việc của Viện trưởng đang có một người phụ nữ dáng người mập lùn quắc mắt nhìn trừng trừng, bên cạnh còn có một đứa bé trai đang khóc, trên mặt bị trầy