XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2758 lượt.

lại bị Diệp Ba Ni lên tiếng: “Mẹ, miệng cọp gan thỏ là có ý gì?”
“Cái này á.” Diệp Gia Dĩnh suy nghĩ: “Ý nói một người có bề ngoài vô cùng hung dữ nhưng thật ra không hề đáng sợ chút nào, đến lúc thật sự cần đánh nhau thì lại không dám.”
Diệp Ba Ni như suy nghĩ cái gì đó rồi gật đầu một cái: “Chính là ba An Tư Ý.”
Cứ như vậy lộn xộn thêm một lát, Diệp Thừa Trạch cùng viện trưởng khách khí tạm biệt, mang theo tài xế kiêm vệ sĩ đi, lúc nãy khi viện trưởng nghe thấy những lời nói ác độc của anh thì có chút lo lắng, mặc dù cảm thấy người này rất lịch sự, cử chỉ lời nói đều rất phong độ, nhưng cũng không dám chậm trễ, lập tức gấp gáp tiễn anh ta ra cửa: “Trẻ con có chút mâu thuẫn là chuyện bình thường, vừa nãy cha mẹ An tư Ý có chút kích động, hai người chớ để ý, hai đửa trẻ là bạn học, tất cả đều muốn hòa thuận....”
Diệp Thừa Trạch cảm thấycó chút phiền phức không kiên nhẫn gọi Diệp Gia Dĩnh: “Đi thôi.”
Diệp Gia Dĩnh ngại ngùng hỏi cô giáo Triệu: “Cô giáo Triệu, cô có cái túi lớn nào không, cho tôi mượn đựng chút đồ.”
Viện trưởng vừa nghe thấy đã thuận tay cầm lấy một cái túi giấy bên tường, lấy đồ của mình ở bên trong ra: “Cô xem cái túi này có vừa không? Tôi chỉ có cái này thôi.”
Diệp Gia Dĩnh vội nói cảm ơn: “Được rồi, cảm ơn cô, viện trưởng Mễ.”
Diệp Thừa Trạch đi trước, Diệp Gia Dĩnh ôm con trai xách túi giấy đi phía sau, vệ sĩ đi sau cùng, chờ mấy người đi ra tới sân trường viện trưởng cùng cô giáo Triệu liếc nhau thở phào một cái, thầm nghĩ bây giờ nhà trẻ thật không dễ làm, trẻ con nhà nào cũng đều là bảo bối, chỉ cần trầy chút da cũng là chuyện lớn, mà người lớn thì lại càng lợi hại khó dây dưa.
May mà lần náo loạn này cũng trôi qua.
Diệp Thừa Trạch ở trong hành lang hỏi Diệp Gia Dĩnh: “Em lấy túi giấy làm gì.”
Diệp Gia Dĩnhđặt Diệp Ba Ni xuống đất một lát, thuận tay cởi giày cao gót tám cm xuống: “Ba Ni bị thương ở chân, tôi phải bế nó, sợ mang giày đi không được, cho nên lấy túi bỏ giày vào.”
Diệp thừa Trạch nhìn cô hẳn là có ý muốn đi chân không, khóe miệng giật giật, dứt khoát cúi người ôm lấy cháu ngoại nhỏ bé, quay người đi: “Đi giày vào, đi chân trần thì còn ra cái thể thống gì.”






Diệp Gia Dĩnh vội mang giày cao gót vào, nhấc chân đuổi theo Diệp Thừa Trạch, muốn nói anh ta đừng ôm loạn thằng bé, bình thường Ba Ni không chịu để cho người lạ ôm.
Lại phát hiện con trai đã nằmyên ổn trong lòng Diệp Thừa Trạch, một cái tay nhỏ còn vắt lên bờ vai anh, cũng không có ý tứ ghét bỏ.
Diệp Gia Dĩnh rất là buồn bực, trong trí nhớ của cô Ba Ni và Diệp Thừa Trạch chưa từng gặp nhau mới đúng.
Sau khi lên xe, Diệp Thừa Trạch để Diệp Ba Ni cùng diệp Gia Dĩnh ngồi ở phía sau với anh ta, sau đó bảo Diệp Gia Dĩnh nói địa chỉ: “Em bây giờ đang ở đâu vậy? Nói địa chỉ cho A Dũng biết đi.”
Diệp Gia Dĩnh nói địa chỉ của mình, cúi đầu xuống thì thấy Diệp Ba Ni đang mở to mắt nhìn mình: “Sao vậy, Ba Ni? Đau chân sao?”
Một năm trước A Dũng mới tớilàm việc bên cạnh Diệp Thừa Trạch, cho nên chưa từng có cơ hội nhìn thấy Diệp Gia Dĩnh, chỉ nghe nói Diệp Thừa Trạch có một người em gái, thừa kế tài sản kếch xù, đáng tiếc cả ngày không làm được chuyện gì đàng hoàng, giống như tất cả những con nhà giàu bị làm hư khác, chỉ biết tiêu tiền như nước, quan hệ với anh trai Diệp Thừa Trạch cực xấu. Thời gian trước có nghe nói Diệp Thừa Trạch thu mua tất cả cổ phần Diệp thị của cô ta, bởi vì cô ta đầu tư sai lầm mà phá sản,
A Dũng sờ mũi một cái, đạp cần ga, tăng tốc độ xe, vừa kịp điều chỉnh suy nghĩ của mình, đem phiên bản người tình cùng con riêng lãng mạn đổi thành ân oán anh em hào môn.
Phải biết, công việc này đối với anh ta mặc dù có tiền lương khả quan, nhưng vô cùng nhàm chán, có hai người đồng nghiệp để đổi ca chứ không thường làm việc chung, cho nên phải tự mình tìm chuyện tiêu khiển mỗi ngày, không có việc gì thì thám thính chuyện bát quái của Diệp Thừa Trạch cũng là một lựa chọn không tồi.
Nhà trẻ cách nhà của Diệp Gia Dĩnh rất gần, năm phút sau xe đã đậu dưới lầu.
Diệp Ba Ni bị thương ở đầu gối, không chịu đi bộ, đưa hai tay ra rồi nhìn về phía Diệp Thừa Trạch, muốn anh ôm.
Diệp Thừa Trạch nhìn Diệp Gia Dĩnh đang đi giày cao gót, tạm thời không muốn tính toán, mới ôm lấy Diệp Ba Ni rồi cùng Diệp Gia Dĩnh đi vào thang máy lên lầu.
Nhìn xung quanh phòng trọ nhỏ của em gái, anh phát hiện nơi này nhỏ đến mức, liếc mắt nhìn thì phòng khách chỉ chừng mười mét vuông, nhưng được dọn dẹp hết sức sạch sẽ ngăn nắp, đồ dùng được bày biện thanh thoát, trên ghế salon vương vãi một vài món đồ chơi của trẻ con, làm cho người ta có cảm giác ấm áp.
Diệp Ba Ni vừa vào cửa đã ngồi xuống ghế sô pha, ngẩng đầu lên: “Mẹ, đói bụng.”
Diệp Gia Dĩnh vội đi xuống phòng bếp pha cho nó một ly sữa bò nóng, lấy một phần bánh xốp hoa quả mới nướng hôm qua, đặt trước mặt Diệp Ba Ni: “Ăn đi.”
Sắp xếp xong cho Diệp Ba Ni, cô xoay người pha trà mời Diệp Thừa Trạch, cho dù cô có cảm thấy Diệp Thừa Trạch có gì đó bất