Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.

này chắc chắn là cậu Hạ, Diệp Gia Dĩnh lập tức dừng lại, lễ phép cười với người đang tới một cái.
Sally đi theo sau cậu Hạ vội vàng nói: “Tổng giám đốc Hạ, anh ăn xong rồi thì gọi em lên giúp anh dọn dẹp, cần gì phải tự mang chén xuống.”
Vóc dáng cậu Hạ chỉnh tề, nhìn rất có sức sống, mặt mày rất dễ nhìn, cả người toát lên phong cách trầm ổn, tác phong nhanh nhẹn, thấy Diệp Gia Dĩnh đầu tiên là chớp mắt mấy cái, sau đó sắc mặt chợt biến đổi, khẽ nhếch miệng, vốn là muốn bắt chuyện, nhưng tất cả lời nói đều kẹt cứng trong miệng, anh ta nhất thời ngây ngẩn cả người.
Vừa đúng lúc ông Hạ đi tới, lập tức giới thiệu: “Vị này chính là cô Hạ.”
Diệp Gia Dĩnh nhìn phản ứng của cái cậu Hạ này trong lòng chợt cảnh giác, thầm kêu không ổn, vị này là người quen trước kia của Diệp Gia Dĩnh phải không, biết cô… lại nói, đây là chuyện không có khả năng, nếu như bị nhận ra thì cực kỳ xấu hổ, cô vội vã cúi đầu: “Thật xin lỗi, con tôi đang ở nhà chờ, tôi đi trước.”
Cô nghiêng người đi ngang qua ông Hạ và cậu Hạ, bước chân rất nhanh, sau khi mở cửa dường như nghe thấy tiếng của cậu Hạ ở sau kịp phản ứng hô lên một tiếng: “Ai, cô....”
Diệp Gia Dĩnh coi như không nghe thấy, vội đạp xe rời đi như một làn khói, trong lòng thầm đưa ra quyết định, mấy ngày sau này đều đến sớm một chút, nhất định mỗi ngày phải ra về trước sáu giờ, ngàn vạn lần không thể đụng mặt với cái người tổng giám đốc Hạ này.






Tám giờ rưỡi sáng Diệp Gia Dĩnh đưa Diệp Ba Ni đến nhà trẻ, tiện thể đứng ở trước cửa phòng học nói mấy câu với cô giáo Triệu.
Cô giáo Triệu rất tán thành việc gần đây cứ cách một khoảng thời gian Diệp Gia Dĩnh lại để Diệp Ba Ni đem ít điểm tâm lên lớp chia sẻ với bạn học, tình cảm của đám trẻ cũng được cải thiện hơn rất nhiều, có đồ tốt cùng nhau chia sẻ vẫn có thể xem là một phương pháp tốt.
Mặc dù An Tư Ý từng bị Diệp Ba Ni đánh nhưng bây giờ cũng trở nên thân thiết, chỉ cần Diệp Ba Ni mang theo điểm tâm tới thì An Tư Ý liền xếp hàng đầu tiên, trẻ em đều không mang thù, cho nên bây giờ chơi với Diệp Ba Ni rất vui vẻ.
Nói xong chuyện đó, cô giáo Triệu lại đề nghị Diệp Gia Dĩnh ở nhà nên cố gắng nói chuyện với Diệp Ba Ni, hiện tại bé là đứa đánh nhau nhiều nhất trong nhà trẻ, cô giáo Triệu cho rằng đó là tại Diệp Ba Ni không thích nói chuyện, người lớn trong nhà nên khích lệ thằng bé dùng ngôn ngữ để biểu đạt. Trẻ con, nói chuyện không hợp thì muốn đánh nhau, có thể nói hiểu thì không có việc gì.
Diệp Gia Dĩnh cười khổ, Ba Ni không thích nói chuyện là có nguyên nhân đặc biệt, tuyệt đối không phải chỉ cần dạy dỗ là có thể sửa đổi, nhưng mà cô cũng khiêm tốn tiếp thu, rồi nói với cô giáo Triệu: “Cảm ơn cô, cô giáo Triệu, tôi cũng biết, Ba Ni nhà chúng tôi không thích nói chuyện, ở nhà thằng bé cũng vậy, tôi nói với thằng bé mười câu nó có thể trả lời một câu thì đã xem như không tệ rồi, nhưng mà nó cũng không cố ý, đây…đại khái là thói quen từ nhỏ, tôi sẽ cố gắng để thay đổi thằng bé một chút.”
Diệp Gia Dĩnh lắc đầu không nói thêm cái gì, cô mua thức ăn tất nhiên rất muốn nghiêm túc so sánh giữa ba cửa hàng, yên lặng quyết tâm cẩn thận chọn rau ở nhiều cửa hàng khác nhau, chọn hai bó rau cần còn đọng nước tươi xanh đưa cho Lý Hạo Nhiên.
Lý Hạo Nhiên nhìn thấy hai cây cần tây dài không được bỏ vào túi, lập tức nghiêng đầu vai ra, nói với người bán hàng một cách quen thuộc: “Này, cô quên đưa hành lá rồi.”
Người bán rau vốn cảm thấy Diệp Gia Dĩnh chỉ cần mua cần tây, mà mua quá ít, cho nên không muốn tặng kèm, làm bộ quên mất, kết quả bị nói thẳng ra, không thể làm gì khác hơn là đưa cho cô hai tép hành.
Diệp Gia Dĩnh nhìn hình ảnh buồn cười lúc này của Lý Hạo Nhiên: “Anh cũng biết khi mua thức ăn sẽ được đưa hành lá? Tôi cho rằng anh chưa bao giờ vào chợ bán đồ ăn đấy.”
“Ai nói không vào, không phải ai cũng giống như cô, từ nhỏ đã là tiểu thư, lúc trước còn đi học mỗi ngày chủ nhật tôi đều phải theo mẹ đi chợ mua đồ ăn, bà nhân cơ hội mua rất nhiều khoai tây và các loại bí đỏ, có thể để được mấy ngày nhưng rất nặng, bà bảo tôi xách về. Đến bây giờ bà cụ vẫn còn thói quen đó, ngày nghỉ khi tôi về Cửu Thành sẽ bị bà kéo đi chợ mua thức ăn. Tôi nói để người khác đi chợ thay cho bà mà bà lại không chịu.” Lý Hạo Nhiên oán trách, giọng nói mang ba phần oán trách, bảy phần buồn cười, có thể thấy được anh ta không có oán hận hành động này của mẹ mình.
Diệp Gia Dĩnh mỉm cười ấm áp: “Mẹ anh cũng không hẳn là thiếu người xách đồ, mà chỉ là muốn được làm việc ấy cùng anh, muốn ôn lại cảm giác trước kia.”
“Tôi cũng nghĩ như vậy.” Lý Hạo Nhiên khiêng túi cần đi bên cạnh cô, một tay ôm lấy eo cô một cách tự nhiên: “Mua xong rồi? Đi thôi.”
Diệp Gia Dĩnh không khách khí vội đánh vào tay anh ta một cái: “Tay anh đặt ở sai chỗ rồi.”
Tay Lý Hạo Nhiên bị đánh đau, vội vàng vẫy vẫy, tức giận nói: “Làm gì vậy. Tôi chỉ hành động theo thói quen mà thôi, trước kia mỗi lần ra ngoài cô đều để tôi ôm.”
Bây giờ Diệp Gia Dĩnh sớm không còn vẻ lú


Ring ring