Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2791 lượt.
sang chiếc xe đạp Diệp Gia Dĩnh đang dắt, thấy giá của chiếc xe đạp cực kỳ rẻ. Đằng trước có giỏ xe, chỗ ngồi sau xe còn có chiếc ghế dựa cho trẻ em, khoé miệng cong lên ngay: "Phương tiện đi lại của cô Diệp rất có phong cách người phụ nữ của gia đình, cô thật có bản lĩnh! Có thể tự làm khổ mình nghèo khó đến mức bán cả xe ô tô."
Diệp Gia Dĩnh cãi bướng: "Đi xe đạp không có hại cho môi trường, không thải khí độc, tốt bao nhiêu, tôi đây là hưởng ứng lời kêu gọi bảo vệ môi trường của quốc gia. Đề nghị anh cũng thường xuyên sử dụng, còn có thể rèn luyện cơ thể, một công đôi việc."
"À.... " Hạ Vũ kéo dài giọng nói: "Hoá ra cô Diệp là vì bảo vệ môi trường à."
Có lẽ ông Hạ cảm thấy hôm nay rất có lỗi với Diệp Gia Dĩnh, vô cùng áy náy, một lòng muốn giúp Diệp Gia Dĩnh nói chuyện, nhất là lúc này có thể hiểu được cô đang nói gì nên vội vàng lên tiếng phụ hoạ: "Cô Diệp nói đúng! Đi xe đạp rất tốt, bảo vệ môi trường! Bây giờ người trẻ cần đi nhiều!"
Hạ Vũ thật buồn rầu liếc ông một cái, nghĩ thầm, ông chẳng biết cái gì cả, dám nói bậy bạ giúp cô ta!
Diệp Gia Dĩnh rất muốn đạp xe chạy lấy người, không nhiều lời với anh ta, nhưng dưới ánh mắt sáng rực của Hạ Vũ, dùng vẻ mặt đang xem trò vui nhìn chằm chằm mình, cảm thấy tay chân luống cuống. Nếu cứ lên xe đi như vậy, rất có thể tự khiến mình không giữ thăng bằng tốt, lao vào con sông nhỏ trang trí ven đường của tiểu khu, như thế rất nguy hiểm, nên hết sức khó khăn đề nghị: "Anh cứ vào nhà đi, dù sao đứng ngoài này sẽ rất mệt."
Bây giờ tâm trạng của Hạ Vũ gần giống với tâm trạng của Lý Hạo Nhiên lúc nhận ra Diệp Gia Dĩnh ở phòng trang điểm đoàn phim, vậy là diễn một vai phụ một bộ phim nào đó, thực sự là giải được hận, biết Diệp Gia Dĩnh không muốn nhìn thấy mình vì vậy càng không chịu buông tay, tay cầm túi giơ lên ngắt lời cô, khoé miệng nở một nụ cười vui vẻ, tự nhiên nói: "Đây là cửa nhà tôi, tôi thích đứng ở đây một lát."
Diệp Gia Dĩnh suy nghĩ nhạy bén, xuất ra tuyệt chiêu đối phó với Diệp Ba Ni: "Cơm tối hôm nay có tôm bóc vỏ nhồi dưa chuột, đã chưng cách thuỷ xong ở trong nồi, nếu anh không về ngay thì nhân tôm trong dưa chuột sẽ bị nát vụn ra, như vậy thì hương vị sẽ kém hơn rất nhiều."
Cái này giống như nói với Diệp Ba Ni đang buồn bực chơi ô tô đồ: Ba Ni, mẹ làm cho con bát chè vân hương đậu phộng, bên trong có rắc ngũ cốc giòn tan, nếu không ăn nhanh ngũ cốc giòn tan sẽ bị ngâm nước mềm ra. Chắc chắn Diệp Ba Ni sẽ ngoan ngoãn bỏ ô tô sang một bên qua ăn đồ ngọt của bé.
Bây giờ chỉ cần chuyển đối tượng nói chuyện thành Hạ Vũ, nội dung cũng không cần phí công thay đổi, thế mà hiệu quả cũng không kém nhiều lắm, quả nhiên, anh ta do dự tầm năm giây sau đó lập tức quay người đi mất.
Trong lòng Diệp Gia Dĩnh tràn đầy tự đắc, nhìn trời rồi vẫy tay chào ông Hạ, vội vàng đạp xe về nhà.
Về đến nhà thấy Diệp Ba Ni đang ngồi cạnh bàn nhỏ uống trà, dùng bộ bút màu của mình tô tô xoá xoá trên bức tranh, nghe thấy tiếng Diệp Gia Dĩnh về, theo thường lệ ngẩng đầu lên, mặt không chút thay đổi, dùng mắt to tròn trầm tĩnh liếc cô một cái, nhận được nụ cười cười rực rỡ của Diệp Gia Dĩnh: "Ba Ni, mẹ đã về."
"Vâng." Sau đó lại cúi đầu vẽ tranh.
Diệp Gia Dĩnh nhìn dáng điệu trầm tĩnh như thường của con trai, trong nháy mắt cảm thấy tâm tình phiền muộn vì sự việc trưa nay trở lại bình thường, đi đến trước mặt bé. Sau đó cúi người nhìn xem Diệp Ba Ni đang vẽ cái gì, thì thấy bức tranh của bé vẽ một chiếc xe nâng đồ chơi, hình dáng sao chép y như đúc, có bánh xe, có thân xe, còn có một gàu múc đất ở guồng xe, chỉ là bánh xe to nhỏ không bằng nhau, thân xe và gàu xúc đất cũng không ra hình dáng gì.
Diệp Gia Dĩnh vỗ đầu bé khích lệ: "Bức tranh của Ba Ni thật đẹp, bánh xe chỉ cần vẽ tròn một chút là tốt rồi."
Diệp Ba Ni bỏ bút sáp màu xuống, đứng lên, dùng bàn tay bé nhỏ kéo cô về phía bàn ăn: "Mẹ đi ăn cơm."
Cô giúp việc làm theo giờ Chu Mai đang giúp Diệp Gia Dĩnh bày thức ăn, thấy thế liền cười: "Ba Ni thật thông minh, biết thúc giục mẹ ăn cơm tối."
Giống như tất cả những người làm cha, làm mẹ luôn cho rằng con mình là tốt nhất, Diệp Gia Dĩnh nghe thấy có người khen Diệp Ba Ni thì vô cùng tự hào: "Đúng vậy, Ba Ni là ngoan nhất."
Chu Mai lau tay cởi tạp dề, Diệp Gia Dĩnh về thì cô cũng hết giờ làm, trước khi đi có lòng nhắc nhở: "Cô Diệp, chiều hôm nay tôi đi đón Ba Ni về trời hơi lạnh, tôi sợ trời mưa, nhân tiện dùng thẻ rút tiền cậu Ba Ni đưa dẫn bé ngồi xe taxi về, lúc quẹt thẻ thấy, trong thẻ có hơn hai ngàn tệ!" Nói xong còn chậc lưỡi cảm thán, có lẽ cho rằng phúc lợi đối với nhân viên của công ty Diệp Thừa Trạch thật sự quá tốt, sau đó tốt bụng nhắc nhở: "Nhưng cô phải cất kỹ tiền thừa, mười chiếc thẻ phải hơn hai vạn, tôi thấy cô đặt chúng ở trên mặt tủ ti vi, không an toàn, cho vào trong tủ khoá lại thì tốt hơn."
Diệp Gia Dĩnh đau đầu, còn phải tìm lúc đem đồ "trợ giúp người nghèo" của Diệp Thừa Trạch trả lại, một cái thì không nói làm gì, nhưng mấy thùng to kia thì mình cô không biết phải làm sao: "Cứ đi đi, tôi biết rồ