Tác giả: Tế Phẩm
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2853 lượt.
ột chút cô ấy có thể nhờ cô em thay mình đi làm việc buổi sáng ở gia đình kia, lúc này không có khả năng làm kịp nữa rồi.
Diệp Gia Dĩnh đoán chừng thông báo của cô chín phần là không được, bất quá gọi điện thử xem, bởi vậy cũng không thất vọng, chỉ dặn Chu Mai ngày mai, vạn lần là phải nhớ liên lạc với cô chị em kia thay cô ấy làm buổi sáng bên nhà cụ bà kia một tuần, sau đó bắt đầu khẳng định cần cô ấy ngày hôm kia qua trông nom bé rồi.
Để điện thoại xuống, sau khi dỗ con trai, “Bảo bối, ngày mai chỉ có một cách con đi cùng mẹ thôi.”
Bởi vì sợ ảnh hưởng tới giấc ngủ của Diệp Ba Ni, cho nên sáng sớm hôm sau cô mới nói với con trai, “Ba Ni, nhà trẻ của con có bạn bị bệnh tay chân miệng, nghỉ một tuần, ngày mai dì Chu Mai mới rãnh chăm sóc con được, cho nên hôm nay con đi làm với mẹ có được không?”
Đầu tháng chín thời tiết vẫn có chút nóng bức, Diệp Gia Dĩnh lập tức ra sức vào buổi sáng cho Diệp Ba Ni ăn gì đó loãng một chút, buổi sáng không thường xuyên ăn bánh mì nướng nữa, đổi lại nấu cháo cho bé, buổi sáng hôm nay nấu cháo cá ngô cho bé.
Diệp Ban Ni đang cúi đầu cực kỳ chăm chú ăn cháo, chợt nghe lới này lại không ăn, ngẩng đầu nhìn Diệp Gia Dĩnh, tuy không nói lời nào, nhưng trong đôi mắt xinh đẹp có phần nghi hoạc và khẩn trương.
Diệp Gia Dĩnh biết bé rất cố chấp có cảm giác không an toàn, đối với một môi trường hoàn toàn mới có ý nghĩ bài xích, đại khái là trước đây từng trải qua cuộc sống như vậy, vì thế cự kỳ kiên nhẫn an ủi bé, “Ba Ni, không có sao, mẹ làm việc ở trường quay, không phải con từng ở đó sao, có nhớ không? Lần trước cậu có mang con đi theo đó.”
Diệp Ba Ni suy nghĩ sau đó gật đầu, bé tỏ vẻ nhớ rõ, hỏi, “Cậu cũng đi?”
Diệp Gia Dĩnh lại múc một muỗng cháo vào chén nhỏ của cậu, cháo này là cô cố ý làm từ sáng sớm, sử dụng gạo tươi và hạt ngô nấu, chưng cách thủy với cá bạch ngư xé nhuyễn, thêm muối, hành, gia vị, sau đó trộn lẫn vào cháo, cũng khá phong phú, cực kì thích hợp cho bạn nhỏ này ăn, cho nên cô muốn Diệp Ba Ni ăn nhiều một chút.
“Cậu đi làm bộn bề công việc, không đi được. Nhưng mà, mẹ vẫn luôn ở đó, bên kia còn có những người khác, vài ngày trước đã từng đến nhà chúng ta, là dì Cố, còn có chú Lý Hạo Nhiên, lúc đó con có thể làm bể bóng hù dọa chú Lý Hạo Nhiên. Con ăn nhiều một chút, cơm trưa ở trường quay nhất định con không thích ăn, buổi sáng con nên ăn nhiều no đi.”
Diệp Ba Ni cực kỳ ngoan ngoãn, nghe lời ăn bát cháo ngô thịt cá, Diệp Gia Dĩnh biết cậu rất nghe lời, không thúc giục thêm vì thế yên tâm đi chuẩn bị ba lô, đem khăn nhỏ, áo khoác, ấm nước, còn có đồ ăn vặt linh tinh, một ít đồ đều cho vào ba lô, kêu con trai, “Ba Ni, con tới đây một chút.”
Diệp Ba Ni bỗng nhiên ba chân bốn cẳng chạy vào phòng bếp, một lát sau ôm một đống hộp đưa cho Diệp Gia Dĩnh, ý là muốn mang theo.
Dày đặc trong mấy cái hộp đó là khối chocolate nhỏ, lúc đó có thêm vào vị rượu, Ba Ni không thích ăn, cho nên trước đó đã để qua một bên.
Diệp Gia Dĩnh kỳ quái hỏi, “Ba Ni, lúc đó mẹ làm chocolate không cẩn thận đã thêm vị rượu trộn vào, hương vị có phần nặng, không phải con không thích ăn sao? Sao còn mang theo, để mẹ mang theo cho con vị hạnh nhân.”
Diệp Ba Ni cực kỳ kiên định, đem hộp đưa cho cô “Con muốn mang theo.”
Diệp Gia Dĩnh nhúng vai, “Được rồi, con thật sự muốn mang đi mẹ sẽ mang đi.”
Diệp Ba Ni đến trường quay, sau đó đưa bé đến hậu trường, vốn là mọi người đã quen biết Diệp Gia Dĩnh, nên ai cũng tìm cớ để xem đứa nhỏ cá tính, xinh đẹp kia.
Tất cả mọi người biết Diệp Gia Dĩnh là bà mẹ độc thân, chính mình mang theo đứa nhỏ, có vẻ quá vất vả, lúc này nhìn thấy Diệp Ba Ni, sau đó nhất trí cho rằng có vất vả như vậy cũng đáng, đứa nhỏ này đáng yêu quá mức rồi!
Diệp Gia Dĩnh không thể không hành động, hiện tại nghiêm mặt, cực kỳ không kiên nhẫn đứng chắn ngang trước mặt bảo bối, ‘Này! Này! Xem một cái là được rồi! Đừng ra sức đùa với thằng bé, thằng bé sợ người lạ.”
Chị Cố và Tiểu Dương đều bớt thời gian ngăn cản giúp cô, Tiểu Dương dựa vào quan hệ tốt với Diệp Gia Dĩnh, thỉnh thoảng muốn can thiệp giải quyết chuyện này, Diệp Gia Dĩnh nhanh tay, lẹ mắt ngăn cản được cô ấy, lại đi đến dò xét gương mặt non nớt của Diệp Ba Ni, “Sớm tinh mơ cậu đã sờ qua nó hai lần rồi, không được lau dầu thêm vào con của mình!”
Tiểu Dương cầu khẩn, “Đứa nhỏ đáng yêu quá, mình không nhịn được, sờ thêm một lần nữa, một lần nữa thôi!”
Diệp Gia Dĩnh chống tay lên eo, kiên quyết chống lại “Không được! Sờ nữa thằng bé sẽ mệt.”
Chị Cố lớn tuổi, so với Tiểu Dương có phần ôn hòa hơn, biết trọng điểm, giúp đỡ thằng bé xem ra có nhiều phần tức giận bất bình thay cho Diệp Gia Dĩnh, “Em quả thật không dễ dàng gì, trong nhà người khác, đều có ông nội bà nội hỗ trợ giữ trẻ con, nếu tốt còn có chồng cũng có thể giúp một tay, còn em, phải dựa vào chính mình, đụng tới loại chuyện này lập tức muốn đi du lịch một chuyến! Em mất ba mẹ, còn ba của Ba Ni! Thế mà lại không chịu trách nhiệm, sinh con ra thì mặc kệ, ông nội bà nội chẳng lẽ cũng không cần đứa cháu đáng y