Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhặt Được 201 Vạn

Nhặt Được 201 Vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342856

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2856 lượt.

, Diệp Ba Ni nhỏ bé bình tĩnh trầm mặc, bên mình Tiểu Bàn Đôn lại khóc đến kinh thiên động địa, có chút xấu hổ, thấp giọng quát, "Tiểu Kỳ, ngoan, đừng khóc rồi. Nói cho chú biết, con đau chỗ nào?"
Tiểu Bàn Đôn oa một tiếng, khóc càng lớn tiếng, chỉ vào Diệp Ba Ni, "Bạn đó - - bạn đó đánh con!"
Diệp Gia Dĩnh biết nguyên nhân việc con trai đánh nhau quá nhiều, đã rất có kinh nghiệm, hiện tại kiểm tra một lần, xác định Diệp Ba Ni ngoại trừ trên mặt có một vết cào nhỏ, quần áo túm lộn xộn bên ngoài, mặt khác không có gì nghiêm trọng, thậm chí cảm thấy đứa nhỏ kia sau khi đánh một trận so với vừa rồi tinh ranh hơn thần, liền yên lòng, đang muốn nói với Hạ Vũ nếu là con của vợ anh ta cũng không có việc gì liền coi như hết, đứa nhỏ đánh nhau kéo ra là được, không có gì phải làm lớn chuyện.
Nghe xong Tiểu Bàn Đôn cứ như vậy kêu lên, thật sự cảm thấy được đứa bé đó thật mập mạp, càng thấy vạn phần bị ủy khuất chỉ trích một bạn nhỏ đánh nhau, lại có cảm tình tốt, vèo một cái bật ra tiếng cười.
Hạ Vũ có phần xấu hổ, thấp giọng để cho y tá ôm Tiểu Bàn Đôn đi lên xe, sau đó liên hệ mẹ đứa bé, mau đến đây một chuyến, nếu không tới đây, cổ họng Tiểu Kỳ muốn khàn rồi.






Đoàn người gồm đạo diễn Khương, phó đạo diễn Vương, nhà sản xuất Hoàng, còn có Tô Hữu San và ông chủ Hồ cùng đi xuống dưới lầu, sang đây xem xét tình huống.
Hạ Vũ giải thích với mọi người, “Không có việc gì, chị dâu tôi đưa cháu đến muốn nhờ tôi trông hộ một lúc, trẻ con đánh nhau, không cần gấp gáp.” Nhìn qua mặt của Diệp Ba Ni, quay sang nói với Diệp Gia Dĩnh, “Lát nữa tôi đưa bọn trẻ tới khoa nhi, dùng cồn I - ốt để xát trùng cho bé.”
Ở bên cạnh, Ông chủ Hồ thấy cảnh lạ, “Tiểu thư Diệp, lần đầu tiên tôi gặp người mang cả con nhỏ tới diễn như cô đấy.”
Diệp Gia Dĩnh cười cười, “Trường hợp bất đắc dĩ thôi.”
Tô Hữu San lành lạnh nói chen vào, “Hóa ra Diệp Dĩnh cũng theo trào lưu đang thịnh hành làm bà mẹ đơn thân, đúng là rất có năng lực, có thể vừa làm việc vừa chăm sóc con nhỏ, cái gì cũng không chậm trễ.”
Hạ Vũ nhìn sắc mặt Diệp Gia Dĩnh không được tốt, nghĩ rằng lời nói của ông chủ Hồ làm tổn thương cô, thử dò xét: “Ba của con trai cô là ai? Chẳng lẽ chính là nam minh tinh kia?”
“Không phải!” Diệp Gia Dĩnh lập tức phủ nhận, sau đó xoay mặt sang phía Hạ Vũ ra sức nháy mắt, dùng một tay ôm con trai, một tay khác giơ lên đặt ngón trỏ trước môi, ý muốn anh đừng nhiều lời nữa, nhìn sang Diệp Ba Ni bĩu bĩu môi, lại lắc đầu.
Hạ Vũ hiểu ra, đổi đề tài, nói: “Đi thôi, đi bôi chút thuốc cho con trai cô nào, mặc dù là vết thương nhỏ, nhưng thời tiết nóng nực, xử lý qua một chút sẽ tốt hơn.”
Diệp Ba Ni đang cuộn trong ngực Diệp Gia Dĩnh chợt lên tiếng, âm thanh non nớt lại không hề có cảm xúc, “Kẻ ngốc.”
“Hả?” Diệp Gia Dĩnh không hiểu nó đang nói gì, “Ba Ni, con nói ai là ngốc? Không nên tùy tiện nói người ta như vậy đâu.”
Diệp Ba Ni lại tiếp tục giọng trần thuật, “Ba của Ba Ni là kẻ ngốc.”
Diệp Gia Dĩnh kinh ngạc rồi, “Ba Ni, làm gì có ai nói ba mình là kẻ ngốc, huống hồ con cũng chưa gặp ba, sao lại cho rằng ba là kẻ ngốc?”
Diệp Ba Ni trả lời, “Miêu Miêu nói, Miêu Miêu không có mẹ, ông nội, bà nội và cả ba của bạn ấy đều nói mẹ bạn ấy là kẻ ngốc nên mới không cần bạn ấy! Cho nên ba của Ba Ni cũng là đứa ngốc! Miêu Miêu bảo bạn ấy mới không cần kẻ ngốc làm mẹ, Ba Ni cũng không cần kẻ ngốc làm ba.”
Miêu Miêu là bạn nhỏ cùng học nhà trẻ với Diệp Ba Ni, không biết tên thật là gì chỉ biết thường gọi là Miêu Miêu, dù sao cũng là một con bé con rất hoạt bát, đáng yêu, nghe nói cô bé cũng là gia đình đơn thân, cha mẹ ly hôn, cô bé ở với ba, sống cùng với ông bà nội, không ngờ người nhà cô bé lại nói như thế với nó.
Trên trán Diệp Gia Dĩnh toát cả mồ hôi, liếc qua ‘kẻ ngốc’ ở trong miệng Diệp Ba Ni đang đứng bên cạnh, phát hiện Hạ Vũ nghe được còn rất vui vẻ, nhếch miệng lên, lộ ra nụ cười, khích lệ Diệp Ba Ni, “Nhóc con rất thông minh! Nghĩ như vậy sẽ không phiền não nữa.”
Diệp Gia Dĩnh lặng yên, thầm hy vọng sau này anh biết được thằng bé đang nói về kẻ nào thì vẫn có thể cho là như vậy.
Diệp Ba Ni là con trai Hạ Vũ, chuyện này Diệp Gia Dĩnh cũng không muốn gạt ai hết, Ba Ni có quyền biết cha đẻ của mình là ai, nhưng Diệp Gia Dĩnh lại lo lắng rằng cô sẽ không thể khống chế được hậu quả sau khi tiết lộ chuyện này. Bất luận là Hạ Vũ muốn cướp Ba Ni về, hay là vẫn lạnh nhạt không nhận đứa con này, đều không phải là kết quả cô mong muốn. Đầu tiên chính là tự mang phiền toái đến cho mình, sau đó cô sẽ vô cùng căm phẫn thay cho con trai bảo bối! Cho nên trước mắt tốt nhất là cứ giữ yên lặng. Dù sao cô cũng có thể nỗ lực nuôi Diệp Ba Ni thành trắng trẻo non mềm, không thiếu cái gì.
Hạ Vũ dẫn cô và Diệp Ba Ni đi qua lối bên trái của tầng một, thẳng tới khoa nhi của bệnh viện, cũng không đăng ký, trực tiếp nhờ một cô y tá thân thiện, có nụ cười ngọt ngào thoa chút cồn I - ốt vào vết thương của Diệp Ba Ni là xong.
Lằng nhằng một lúc như vậy, phó đạ