Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.
ẫm, trong lòng cảm thấy không thích: “Đi ra đi, giấu đầu lòi đuôi, không phải hàng động quân tử”
Triệu Lẫm từ chỗ bóng tối bước ra, cười đến rất không đúng đắn: “Tôi vốn không phải là quân tử”
Ngụy Vũ nhìn anh ta chằm chằm, trong giây lát vỗ tay một cái: “Người là Triệu Lẫm, Anh khi nào thì từ HongKong trở về?” Triệu Lẫm khẽ cười: “Cậu vẫn còn nhớ tôi, trở về có hơi vội vàng một chút, gần đây gia đình có chút chuyện, cho nên không qua chào hỏi cậu được”
“làm sao mà không nhớ được” Ngụy Vũ trợn mắt: “Tôi còn nhớ, chính anh đem tôi đè xuống đất đánh một trận. Cuối cùng, tôi cũng có ngày trả thù”
“Hoan nghênh cậu trả thù” Triệu Lẫm đi tới bên cạnh hai người: “chỉ cần cậu có bản lĩnh, nhưng mà từ hành động hôm nay, xem ra cậu tuyệt đối không có cách nào trả thù tôi”
Diệp Thiên Tuyết ở bên cạnh lạnh nhạt mở miệng: “Hai vị ôn chuyện cũ đủ chưa? Tôi cảm thấy buổi tối trời hơi lạnh rồi” Ngụy Vũ vội vàng cười nịnh nọt: “Tiểu Tuyết à, chị mặc kệ hắn ta đi chúng ta đi trước”
Triệu Lẫm quan sát Ngụy Vũ, hai mắt khẽ cười: “cậu gọi tên cô ấy là………” giọng nói kéo dài, tựa hồ có ý khác.
Diệp Thiên Tuyết không để ý đến anh ta, trước tiếp đi về phía trước, Ngụy Vũ vội vàng đuổi theo.
Triệu Lẫm đứng nguyên tại chỗ một lát, trong ánh mắt lộ ra sự vui vẻ, vội vàng cất bước đi theo.
Ngụy Vũ không đủ tuổi lái xe, cho nên anh ta phải có tài xế riêng.
Lát sau, tài xế đem xe lái qua, để bọn họ lên xe, Diệp Thiên Tuyết cúi đầu ngồi vào phía sau. Ngụy Vũ mở của bên kia chuẩn bị chùi vào trong, kết quả Triệu Lẫm đi theo sau lưng Diệp Thiên Tuyết liền tiến vào, nhìn phía Ngụy Vũ mỉm cười: “Phía sau hết chỗ, nếu không phiền cậu ngồi nghế lái phụ đi”
Ngụy Vũ nhe răng, trợn mắt nhìn Triệu Lẫm, không thể nào tự nguyện đi phía trước mở cửa.
Diệp Thiên Tuyết chợt mỉm cười: “Tiểu Mập, cậu ngồi ghế sau đi, tớ ngồi phía trước tốt hơn” Nói xong, thật nhanh từ trong xe chui ra ngoài, đi vòng qua vị trí ghế lái phụ.
Triệu Lẫm nhìn màn này, chợt lấy tay che mặt, thật nhỏ truyền ra tiếng cười.
Ngụy Vũ không nghĩ nhiều như vậy, vô cùng vui vẻ, chạy tới ngối phía sau.
Tài xế nhìn một màn này, trong lòng đang tính toán, hôm nay có chuyện hay nói cho ông chủ. Thoạt nhìn rất thú vị à…….. ông chủ có lẽ sẽ cảm thấy hứng thú.
Vì vậy, lát sau tài xế vô cùng vui vẻ quyết định, chuyện này nhất định phải nói cho ông chủ nghe.
Ngụy Vũ còn không biết sắp tới về nhà mình sẽ gặp bão, anh ta đang ngồi ở bên cạnh Triệu Lẫm, nhướng mày dương dương hả hê.
Triệu Lẫm cong khóe môi nói: “Ngụy Vũ, cậu thật đúng là, trước sau luôn đơn thuần như vậy,”
“Tôi nói này Triệu Lẫm, tại sao nói chuyện với anh, tôi cảm thấy, nghe như vậy có chút không ổn lắm” Ngụy Vũ càu mày, có chút không thích.
Diệp Thiên Tuyết ở phía trước lạnh nhạt nói: “Tiểu Mập, cậu cần gì phải so đo với ngưới không liên quan”
Nghe cô nói như vậy, Ngụy Vũ ngây người một lát, sau đó cười haha: “Chị của tôi à, cậu nói rất đúng, người không liên quan, ta quản hắn ta làm khỉ gió gì”
Chân mày Triệu Lẫm hơi cau lại, lộ ra vẻ mặt hứng thú
Sau đó, Triệu Lẫm trầm mặc một hồi, ngược lại Ngụy Vũ cùng Diệp Thiên Tuyết nói chuyện với nhau cực kỳ vui vẻ.
Chỉ là ba người cũng rất ăn ý không có ai nói đến chuyện đã xảy ra trong bữa tiệc. Tài xế nhìn ba người ở bên cạnh, cảm thấy không khí này thật có chút quái dị, vì vậy, anh ta cũng không nói chuyện.
Đầu tiên đưa Diệp Thiên Tuyết về đến nhà . Lúc cô xuống xe, Triệu Lẫm cũng cùng đi theo, sau đó liền đóng cửa lại, cười nói với Ngụy Vũ: "Cậu về đi thôi." Ngụy Vũ có ý muốn cùng ra ngoài, Diệp Thiên Tuyết lại với vẫy vẫy tay với anh: "Tiểu Mập cậu đi trước đi, ngày mai chúng ta gặp nhau."
Lúc này Ngụy Vũ lúc này mới trợn hai mắt nhìn Triệu Lẫm, nhìn về phía Diệp Thiên Tuyết lo lắng nói mấy câu, mới rời đi.
Triệu Lẫm ở bên cạnh nhìn Ngụy Vũ đi khỏi, mới cười nói: "Anh ta đối với em thật là quan tâm. Cũng không thấy hắn ta đối với người khác quan tâm nhiều như vậy."
Diệp Thiên Tuyết trầm mặc chốc lát, ngẩng đầu nhìn hắn.
Triệu Lẫm không nói một lời, mỉm cười nhìn cô.
"Làm sao anh biết, phía sau không có chuyện khác chứ?" Diệp Thiên Tuyết nói một câu như vậy, bỗng nhiên trên mặt nở nụ cười: "Hơn nữa, tôi hủy hoại người khác, anh không phải cũng ở sau lưng trợ giúp sao?"
"Bởi vì, anh cảm thấy rất hứng thú với em." Triệu Lẫm nói, "Điểm này anh đã nói rồi. Hơn nữa, anh lại phát hiện, anh thấy càng ngày càng thú vị phải làm như thế nào đây?"
"Không liên quan tới tôi." Diệp Thiên Tuyết chắc như đinh đóng cột trả lời, xong xoay người đi lên trên lầu , " Dì Xuân, phiền dì nói tài xế đưa Triệu tiên sinh về nhà."
Bảo mẫu nhô từ trong bếp đi ra, vội vàng đáp ứng.
Triệu Lẫm ngồi ở trên ghế salon, nhìn Diệp Thiên Tuyết đứng dậy đi lên trên lầu, nhìn nhưng đường cong tuyệt đẹp của cơ thể cô , không khỏi nhỏ giọng cười.
Thật ra thì, mình đang nói dối.
Mình đối với chuyện bí mật của Diệp Thiên Tuyết căn bản là không có hứng