Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

khoản tiền, để cô cầm, sau này cám ơn Phó Hoài Minh. Diệp Thiên Tuyết cũng không từ chối mà nhận ngay.
Liễu Phỉ Phỉ tức giận mắt như muốn xoay mòng mòng, la hét mình cũng muốn đi tìm gia sư dạy kèm.
"Gần đây rớt hạng hơi nhiều , em có chút lo lắng. . . . . ." Cô ta nói còn chưa dứt lời, đương nhiên có Liễu Đan văn giúp đỡ cô ta .
Diệp Hâm Thành lại không thèm để ý chút nào: "Muốn mời là được ngay sao, xếp hạng cũng không kém gì." Liễu Đan Văn âm thầm nghiến răng, nhưng mà trên mặt lại tươi cười nói: "Chỉ là, trong khoảng thời gian ngắn không biết tìm được người nào có trình độ. Anh xem gia sư của Tiểu Tuyết. . . . . ."
"Dì Liễu, " Diệp Thiên Tuyết ngắt lời cô ta, "Thấy giáo con có giỏi hơn nữa, cũng là của con. Bản thân con còn học chưa xong, là không thể nào chuyển cho Phỉ Phỉ được . Hơn nữa, xếp hạng của Phỉ Phỉ chỉ là từ ba mươi rớt xuống ba mươi năm, vẫn là học sinh khá giỏi, không thể so với người kém như con đây . Vốn là kém, nếu như gia sư vừa đi, chỉ sợ lại đi về vị trí cũ."
Liễu Đan Văn cười cũng có chút lúng túng, vội vàng nói: "Không, dì không có ý đó. Dì nói là, có thể tìm bạn học của gia sư được không. Con không phải là nói là sinh viên đại học A sao?"
Diệp Thiên Tuyết lúc này mới chợt hiểu, cười một cái nói: "Thế này, con biết rồi. Con sẽ hỏi giúp . Chẳng qua con khuyên dì Liễu ngươi đừng ôm hy vọng quá lớn, dù sao, sinh viên năm tư, mọi người đều bắt đầu vội vàng đi tìm việc làm."
Liễu Phỉ Phỉ lập tức thốt lên: "Người kia, gia sư dạy kèm tại nhà cũng không cần tìm việc làm rồi hả ?"
"Cái này a, " Diệp Thiên Tuyết chậm rãi trả lời, "Gia đình anh ấy có công ty riêng, chỉ là nể mặt dì nhỏ, mới tới đây giúp một tay."
Liễu Phỉ Phỉ lập tức trầm mặc.
Lúc nhìn thấy Phó Hoài Minh, Diệp Thiên Tuyết đem sự kiện xảy ra nói tới, cuối cùng rồi lại nói: "Chỉ là, chuyện này anh cũng đừng quá để bụng".
"Lúc này vất vả mà không được việc gì, cũng đừng tưởng thật mà đi tìm người."
Phó Hoài Minh bật cười: "Thật ra thì em và Liễu Phỉ Phỉ bất hòa, không muốn làm cho cô ta được như ý?"
Diệp Thiên Tuyết sờ sờ mặt của mình: "Rõ ràng như vậy, đều bị anh nhìn ra được?"
Phó Hoài Minh mỉm cười: "Không phải anh nhìn ra, là Tô Vũ nói. Nó nói ánh mắt nhìn người của nó không sai được. Yên tâm đi, chuyện này giao cho anh. Anh cũng không thích cái cô Liễu Phỉ Phỉ này cho lắm."
Diệp Thiên Tuyết khiêm tốn xin chỉ giáo: "Anh và cô ta không biết nhau, làm sao không thích cô ta?"
Phó Hoài Minh cười mang theo chút ý vị sâu xa: "Làm sao em biết anh không biết cô ta?"






Không đợi Diệp Thiên Tuyết hỏi, Phó Hoài Minh đã tự động nói: “Tối qua anh cũng có ở đó”
Diệp Thiên Tuyết giật mình: “Em không thấy à?” Phó Hoài Minh cười: “Nhiều người như vậy không thấy cũng là bình thường” Nhưng Diệp Thiên Tuyết cũng không chịu buông tha, cẩn thận suy nghĩ đi nghĩ lại, mới hiểu: “Cái gì mà công ty nhỏ, thầy giáo anh rõ ràng là làm bất động sản. Công ty bất động sản Hưng Vinh đúng không?”
Phó Hoài Mình nhìn cô, nhíu mày: “Mặc kệ có phải hay không, hôn nay em phải làm cho xong mấy cái đề thi này mới là thật”
Diệp Thiên Tuyết nhìn anh ta cười híp mắt, lấy ra một xấp bài thì, trong lòng thầm nghiến răng.
Liễu Phỉ Phỉ đến trường học, lại không thấy Tăng Hàm. Đến lúc người khác nói mới biết. hôm nay Tăng Hàm xin nghỉ, không biết làm cái gì?.
Trần Thiên hoảng sợ toát mồ hôi lạnh cả người, từ bỏ ý định này ngay.
Nhưng mà đối với khả năng Diệp Thiên Tuyết làm đại kim chủ, anh ta không nghĩ sẽ từ bỏ như thế. Cho nên, biết Liễu Phỉ Phỉ đối phó với Diệp Thiên Tuyết, anh ta vẫn chờ cơ hội.
Hôm nay rốt cuộc anh ta cũng có cơ hội.
“Cô ta tìm tôi, muốn tôi giúp cô ta làm một chuyện” lúc Trần Thiên nói chuyện, trong đầu còn có chút mơ hồ.
“Cô ta muốn tôi nghĩ biện pháp, để trong trường học xảy ra chút chuyện” Trần Thiên nói tiếp: “tốt nhất là vụ scandan, nếu như có thể, thay đổi danh hiệu hoa khôi của trường là tốt nhất”
Diệp Thiên Tuyết thiếu chút nữa phun ngụm nước vừa uống, cô vội vã để ly xuống, không nhìn tới nữa.
Trước khi nói chuyện điện thoại xong với Trần Thiên, cô thấy tốt nhất là không nên uống nước nữa.
Cái đầu của Liễu Phỉ Phỉ này, thật sự làm cho cô không hiểu nổi. Rõ ràng là toàn tâm toàn ý tìm mình gây sự, thế nào đột nhiên lại liên quan đến hoa khôi của trường.
Khóe miệng hơi cong lên cô hỏi Trần Thiên: “Hoa khôi của trường là ai? Cô nàng này chọc phải Liễu Phỉ Phỉ rồi hả.”
Trần Thiên ở bên kia điện thoại trầm mặc hồi lâu mới trả lời: “Chính là Vương Ngọc Kỳ, là người hay đi cùng với cô”
Diệp Thiên Tuyết thầm nói mình thật may mắn không uống nước: “Các anh không biết cô ấy tập võ từ nhỏ sao? Còn nữa, động chạm tới tôi chỉ có thể là treo giải thưởng, đụng tới cô ấy…….”
Cô còn chưa nói hết, Trần Thiên không tự chủ mà run rẩy.
“Anh nói với cô ta bên này có nhiều người không tìm được cơ hội ra tay.” Diệp Thiên Tuyết nói: “để cho cô ta đổi mục tiêu”
Trần Thiên khẩn trương: “Diệp tiể


XtGem Forum catalog