Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

ối với học sinh thi được thành tích tốt như vậy, thầy giáo luôn đối xử rất tốt. Chủ nhiệm lớp chỉ là khuyên một câu để thăm dò để cô tiếp tục đi học nhưng không được nên đành bỏ qua.
Thời tiết vào tháng 6 bắt đầu nóng dần.
Diệp Thiên Tuyết ngồi ở trong phòng học, chờ giáo viên bắt đầu phát bài thi, cảm thấy trong một năm này mình cũng chưa làm được gì nhiều. Nhưng cũng đã có những thay đổi đáng kể.
Kiếp trước chuyện đã xảy ra giờ cũng không xảy ra, kiếp này mọi chuyện xảy ra thật tốt để cho cô cảm thấy được an ủi.
Chỉ cần như vậy là đủ rồi.
Kết thúc kỳ thi, học sinh liền được tự do, chờ thêm mấy ngày có kết quả thi vậy là đã xong một học kỳ.
Ngụy Vũ xuyên qua một đám người chen lấn đến trước mặt Diệp Thiên Tuyết, nhìn Diệp Thiên Tuyết tươi cười mà nói: "Chị Tiểu Tuyết, chúng ta chơi đi?"
Diệp Thiên Tuyết nhìn trên mặt cậu tràn đầy vẻ mong đợi, bèn cười một cái đồng ý, sau khi đem vật đang cầm trong tay giao cho tài xế, liền theo Ngụy Vũ đi ra ngoài.
Ngụy Vũ chở cô đến một trang trại.
Diệp Thiên Tuyết từ trên xe bước xuống, nhìn thấy trước mắt là một vùng hoa oải hương, hết sức kinh ngạc: "Nơi này có loại hoa này từ lúc nào vậy?"
Ngụy Vũ cười hì hì trả lời: "Chúng là do nhà em mới trồng. Bây giờ vẫn chưa chính thức mở cửa bán, nhưng qua vài ngày nữa là chuẩn bị xong rồi. Em muốn thừa dịp đang ít người mang chị Tiểu Tuyết tới nhìn một chút."
Diệp Thiên Tuyết nhìn chằm chằm vào vùng hoa nở, hiện ra nụ cười trong suốt : "Chị rất vui , cám ơn em, Tiểu Bàn."
Cô nghiêng đầu nhìn Ngụy Vũ, bộ dáng mỉm cười khiến cho tim cậu đập rộn lên: "Chị cảm thấy trong lòng rất thoải mái."
Ngụy Vũ có chút không khống chế được nhịp tim, lại gần bên người cô: "Chị Tiểu Tuyết thấy vui là được rồi."
Do tâm trạng tốt, cho nên Diệp Thiên Tuyết xuất hiện bộ dáng nghịch ngợm hiếm thấy, mà ở một bên Ngụy Vũ càng nhìn càng cảm thấy nhịp tim của mình thật sự là càng lúc càng nhanh.
"Không ổn a. . . . . ." Cậu tự lẩm bẩm, lại nhìn chằm chằm bóng dáng của cô không muốn buông ra.
"Vậy thì không thể buông tay rồi." Một lúc sau, cậu tự nhủ, trên môi hiện ra nụ cười , đi lên phía trước: "Chị Tiểu Tuyết, em muốn nói với chị câu này!"






Diệp Thiên Tuyết quay đầu lại, cười thành tiếng hỏi : "Chuyện gì vậy?"
Ngụy Vũ mới lấy được một chút can đảm bây giờ đã mất hết một nửa, cậu ngập ngừng nhìn Diệp Thiên Tuyết, ánh mắt của cô nhìn cậu mang theo ý cười khiến người nào thấy cũng động lòng.
"Chị Tiểu Tuyết, chị đã thấy đói chưa?" Nhìn thấy nụ cười của Diệp Thiên Tuyết , miệng bật thốt lên.
Vừa nói ra cậu liền hận không thể đem những lời đó nuốt trở về, nhưng trong lòng cũng thầm nghĩ cứ coi như đây là cái cớ để hai người khỏi lúng túng.
Diệp Thiên Tuyết tiếng cười giòn tan: "Tiểu Bàn, em như vậy mà vẫn thích ăn sao. Vậy chị sẽ đi ăn cùng em. Có món gì ngon không?"
Ngụy Vũ hỏi thăm dò: "Vậy em đi bảo người chuẩn bị cho chị nghỉ tạm?"
Diệp Thiên Tuyết bật cười: "Thời tiết hôm nay tốt như vậy, nếu ở trong phòng để ngủ thì tiếc quá. Dù sao cũng không có ai, chúng ta ra ngoài kiếm gốc cây nào lớn để ngủ đi ?"
Ngụy Vũ đương nhiên là đồng ý, hai người liền đứng dậy đi ra ngoài.
Là người phụ trách toàn bộ công trình này, Ngụy Vũ tuy không thể nói là nắm rõ trong lòng bàn tay, nhưng đại khái vẫn có hiểu biết nhất định.Vì vậy ngay lập tức dẫn Diệp Thiên Tuyết đến nơi như cô mong muốn.
Khoảng nửa giờ sau, cậu ngồi ở nơi đó thật vừa lòng nheo mắt lim dim nhìn Diệp Thiên Tuyết đang nằm đối diện, nhịp tim không khống chế được mà đập thình.
Ham muốn đang kích động cậu tiến lại gần cô, nhưng đồng thời lý trí cũng đang nhắc nhở cậu phải giữ một khoảng cách.
Cậu cứ như vậy ngồi bất động, không biết mình nên làm gì.
Một lúc sau rốt cuộc cậu cũng cử động co thể, trong xương phát ra"Rắc" một tiếng.
Cậu lập tức ngừng lại, sợ tiếng động quá lớn khiến Diệp Thiên Tuyết tỉnh giấc, không thấy Diệp Thiên Tuyết có cử động gì, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, cơ thể đã cử động lại bình thường, cậu có thể đổi tư thế khác rồi.
Chỉ là đổi lại tư thế, chỉ trong một cái chớp mắt cậu đã tới gần Diệp Thiên Tuyết, nhìn cô ngủ.
Phát hiện tư thế của mình không đúng, nhất thời cơ thể cậu lại cứng đờ, chỉ chốc lát sau liền khôi phục lại.
Không sao, dù sao chị Tiểu Tuyết cũng không có tỉnh, cô sẽ không biết cậu làm vậy. Suy nghĩ này vừa hiện ra, Ngụy Vũ liền hận không thể cho mình cái tát. Rõ ràng đã nói phải lấy dũng cảm nói chuyện này với Tiểu Tuyết, vậy mà giờ lại xuất hiện suy nghĩ ủ rũ này.
Cậu nhìn Diệp Thiên Tuyết ngơ ngẩn, sau đó, như bị mê hoặc, cúi sát xuống đôi môi đỏ mọng của cô.
Lúc này dưới ánh mặt trời này, những làn gió nhẹ này, còn có bãi cỏ và bóng cây này, cách đó không xa là khu cánh đồng hoa oải hương trải dài.
Một thiếu niên cúi đầu hôn người thiếu nữ thích.
Tất cả đều rất đẹp, rất nên thơ.
Chỉ trừ Ngụy Vũ.
Cậu căn bản là không dám hôn.
Hơi thở của Diệp Thiên Tuyết phả lên mặt cậu, khiến c