Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.

h, rất muốn kể chuyện này cho dì nhỏ. Nhưng ngón tay nhấn xong rồi lại xóa, không quyết định được.
Lúc này có lẽ dì nhỏ đã sớm ngủ rồi.
Ngày mai đi, ngày mai mình sẽ nói.
Xóa số đi, nhìn màn hình điện thoại tối dần, trong lòng Diệp Thiên Tuyết tràn đầy ý niệm muốn chia sẻ bí mật này, cố gắng thế nào cũng không bình tĩnh được.
Cô cầm điện thoại đảo qua đảo lại trong danh bạ, tìm người nói chuyện mà không có ai.
Nhất thời thấy bản thân thật cô độc.
Phiền não đem điện thoại vứt qua một bên, kéo chăn trùm qua đầu, trong lòng bỗng phiền muộn khó tả.
Lăn qua lộn lại một lúc lâu, cô rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, chuẩn bị ngủ. Kết quả nghiêng người, phát hiện tay đè lên nhấn một số trong danh bạ.
Cô vội vã cầm lên, chuẩn bị ngắt điện thoại.
Nửa đêm mà gọi điện thế này thì phá hỏng giấc ngủ của người khác ư?
Ngón tay vừa chạm vào điện thoại, thì một giọng nói từ đầu bên kia đã truyền đến.
Qua bầu trời đêm âm thanh của Ngụy Vũ có chút lo lắng vang lên: "Tiểu Tuyết tỷ, làm sao vậy? Sao nửa đêm lại gọi cho mình thế?"
Diệp Thiên Tuyết cầm điện thoại mà không biết nói sao.
Áp điện thoại bên tai, nghe đầu bên kia Ngụy Vũ liên tục lo lắng hỏi có phải có chuyện gì xảy ra với mình không, một loại ân cần mà cô không biết diễn tả thế nào.
Lắng lắng nghe nghe, tâm cô hình như đã bình tĩnh lại, môi hơi cười: "Không có gì, Tiểu Bàn, mình không cẩn thận đè vào điện thoại."
Nghe giọng nói của cô, Ngụy Vũ mới tạm thời buông một nửa lo lắng xuống, nhưng nghe giọng cô như vậy lại lo lắng, "Thật sự không có chuyện gì sao, Tiểu Tuyết tỷ?"
Bầu trời đêm yên tĩnh , âm thanh của anh mang đến một cảm giác kì lạ khiến người ta an tâm.






"Không có chuyện gì." Diệp Thiên Tuyết mới xuất hiện một tia lo lắng đã biến mất không thấy, cô trở nên hơn bình tĩnh rất nhiều, lúc này cùng Ngụy Vũ nói tới nói lui, cũng nghe không ra một tia cảm xúc vừa rồi.
Ngụy Vũ đến lúc này mới yên lòng trở lại, thở dài một hơi: "Vậy thì tốt, em cứ sợ chị xảy ra chuyện."
"Chị có thể xảy ra chuyện gì chứ." Diệp Thiên Tuyết khẽ mỉm cười, dịu dàng nói: "Xin lỗi Tiểu Bàn, quấy rầy giấc ngủ của em." Ngụy Vũ ở bên đầu bên kia điện thoại lắc đầu liên tục: "Không có việc gì không có việc gì, chỉ cần là chị gọi điện thoại, thì không có gì là quấy rầy cả. Bất kỳ lúc nào chị gọi điện thoại cho em cũng được, em vẫn luôn mở máy mà."
Diệp Thiên Tuyết Tâm trong lòng như chảy qua một dòng nước ấm, giống như đang được ngâm mình ở trong làn nước ấm , thật là khoan khoái.
"Ừ, ngủ tiếp đi. Chị vừa ăn một chút, đợi lát nữa cũng đi ngủ."
Cô không nhớ rõ, kiếp trước có phải hay không như vậy.
Thời điểm Liễu Phỉ Phỉ bị khởi tố, cũng là lúc phải thi cuối kỳ. Thời điểm thi giữa kỳ, Diệp Thiên Tuyết một lần nữa vượt bậc, trực tiếp tiến gần Top 100. Tại cấp bậc này trong trường học, thì Top 100 đã là đủ để thi đậu vào trường xếp thứ 20 trong cả nước.
Đối với Diệp Thiên Tuyết trong lòng luôn tâm niệm được vào đại học A mà nói, nếu như phát huy khá hơn một chút nữa, cũng không phải là không vào được.
Thành tích này khiến cho Cố Trường Khanh vô cùng hưng phấn vì Diệp Thiên Tuyết mở tiệc rượu ăn mừng, mặc dù chỉ có vài người, Diệp Hâm Thành cũng bị cường thế yêu cầu không được mang Liễu Đan Văn tham gia. Loại không khí gia đình nhẹ nhàng này khiến cho Diệp Thiên Tuyết không nhịn được mà mắt đỏ hoe.
Diệp Hâm Thành đối với thành tích này cũng hết sức vui mừng, ông lần nữa lại thưởng cho Diệp Thiên Tuyết một số tiền lớn, cười nói: "Muốn mua gì thì mua, Tiểu Tuyết, con hoàn toàn không cần khiến mình ủy khuất."
Diệp Thiên Tuyết dù không thật vui, nhưng vẫn đón nhận ý tốt của ông.
Chỉ là, số tiền kia cô dùng để mua đồ cho Dì nhỏ và Diệp Hâm Thành. Chọn những món đồ mà họ yêu thích khiến cho mọi người rất cao hứng, cũng làm cho Diệp Hâm Thành rơm rớm nước mắt.
Trong lòng cái ý thức muốn nuông chiều con gái, hình như đã lớn hơn một chút rồi.
Duy nhất không vui mừng chỉ có Liễu Đan Văn, nhưng Diệp Thiên Tuyết lại không có chút nào để ở trong lòng.
Lúc Liễu Phỉ Phỉ bị khởi tố, Liễu Đan Văn ra làm nhân chứng. Không biết người mà Diệp Hâm Thành tìm đến đã nói gì uy hiếp bà ta, rõ ràng là trước mặt Liễu Phỉ Phỉ, lại có thể bình tĩnh lạnh nhạt nói ra những chứng cớ.
Cho dù chuyện này Liễu Phỉ Phỉ cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng mà, đối diện với mẹ ruột của mình dùng lời nói như vậy, khiến cõi lòng cô ta vô cùng lạnh lẽo.
"Tại sao vậy chứ?" Cô ta ngồi ở chỗ đó, miệng lẩm bẩm, nhìn Liễu Đan Văn trong ánh mắt tràn ngập hận ý.
Diệp Thiên Tuyết ngồi một bên thấy được trong lòng thầm giật mình.
Sự việc do Liễu Phỉ Phỉ gây ra tương đối nghiêm trọng, nhưng dù sao cô ta cũng chưa đủ tuổi vị thành niên, cho nên cũng không bị kết án vài chục năm, mà bị tòa kết án sáu năm tù giam.
Sau khi nghe tòa phán xét, Liễu Đan Văn tỏ ra vui mừng mà rơi lệ.
Liễu Phỉ Phỉ sau khi nhìn thấy, thân hình càng thêm lạnh lẽo.
Lúc bị cảnh sát mang đi, cô ta ngẩng đầu lên,