Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
i:
- Uống đi rồi ngủ.
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi ngoan ngoãn nghe lời.
Có lẽ vì thái độ ngoan ngoãn của tôi quá khác so với lúc thường dẫn đến việc hắn có chút cảnh giác, không yên tâm nên lại nhấn mạnh thêm một câu:
- Phải ngủ ngay đấy nhé. Không được đợi ta đi ra ngoài rồi lại lén bò dậy chơi đâu.
- Anh không ngủ cùng tôi sao?
-... Hả?
Tôi chớp mắt lộ rõ vẻ ngây thơ nhất, lanh lợi nhất, nói:
- Ông bố hổ ơi, buổi tối người ta sợ ngủ một mình.
Thương Ngô giật giật khóe mắt:
- Bố... bố...
- Tôi luôn thích kiểu bố nuôi con gái gì gì đó, không ngờ tự mình giờ cũng có thể được trải nghiệm. Hay quá!
Khóe miệng Thương Ngô rần rật, nói:
- Bố... con gái...
Tôi lao lên phía trưóc, ôm chặt eo hắn, giọng nũng nịu, nói:
- Người ta không thèm quan tâm, ngươi ta chỉ muôn bố ngủ cùng mà, người ta muốn ôm bố cơ.
Giọng nói của Thương Ngô bắt đầu run rẩy:
- Ôm... ôm...
Tôi thấy trêu như vậy đã tương đối rồi, chọc thêm nữa có khả năng hắn sẽ phát hỏa nên dừng lại, rổi lăn vào giường, vẫy vẫy tay vẻ cao sang, nói:
- Bản cung phải đi nghỉ rồi. Hổ công công lui ra đi.
- Công... công...
Có lẽ tim gan và đại não của Thương Ngô đều có phần tê liệt bởi màn biểu diễn biến mặt sau khi trao giải Oscar của tôi. Khuôn mặt hắn không chút cảm xúc, hai mắt nhìn thẳng, đi ra ngoài.
Do đó, tôi chui vào chăn cười sặc sụa, một chút gió lạnh ùa đến, nằm bên cạnh tôi lúc này là một anh chàng mặc bộ quần áo ngủ mỏng manh.
Khuôn mặt hiền lành của anh chàng nhìn tôi, nói:
- Để chứng minh ta không phải là công công, tối nay, ta đặc biệt cho phép con kiểm tra thoải mái. Ta thương con lắm đấy, có cảm động không?
- …
Được lắm, đồ con hổ biến thái! Ngươi thắng rồi!
Tôi đưa tay đẩy hắn ra, nói:
- Tôi đang đến tháng, đi ra đi.
Hắn nắm chặt tay tôi, không còn vẻ đùa cợt, trêu chọc lúc trước, giọng hắn chậm rãi nhưng kiên định:
- Tiểu Tường, ta biết lúc này em rất buồn. Trước mặt ta, em không cần phải tỏ ra mạnh mẽ, càng không cần phải giả vờ.
Tôi nhìn hắn, nói:
- Sao anh không hỏi tôi là đã xảy ra chuyện gì?
- Dù có xảy ra chuyện gì thì cũng qua mau thôi, vì có ta luôn ở bên cạnh em.
- Mãi mãi bên tôi sao?
- Mãi mãi.
Tôi chớp chớp mắt, vùi đầu vào lòng hắn, quệt nước mắt lên ngực hắn, nói:
- Thương Ngô, may mà có anh ở đây.
- Ta luôn ở đây.
- Thế nên, đàn ông không phải là thứ gì tốt đẹp, trên thế giới này chỉ có bố là tốt thôi.
Tôi quá mệt nên ngủ rất ngon, lấy cánh tay của Thương Ngô làm gối, hít hà hương rừng ban mai thoang thoảng mà hắn mang đến.
Mãi mãi là bao lâu? Đây là câu hỏi rất thông tục và cũng là một câu hỏi không lời đáp.
Nhưng tôi nghĩ, so với cuộc đời ngắn ngủi mấy mươi năm của loài người, một nghìn năm không hề rời xa có thể được coi là mãi mãi rồi.
Mối quan hệ hỗn loạn
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi bị cú điện thoại của Trứng muối làm thức giấc.
- Tao không chịu trách nhiệm đâu!
Cùng với thứ khí phách và âm lượng đủ để đăng ký hát mộc trong Nhà hát lớn Quốc gia, Trứng muối hét tới suýt rách màng nhĩ của tôi, chấn động mạnh đến nỗi tôi không còn chút cảm giác buồn ngủ nào. Sau đó cô nàng cúp phăng máy, chỉ để lại một tràng tút tút dài khiến tinh thần tôi ủ ê, mơ màng...
Tôi cầm lấy điện thoại, mắt nhìn vào ánh sáng lờ mờ xuyên qua khe rèm, bần thần một lúc, sau đó nghe thấy bên ngoài hình như có tiếng ai đang nói.
- Trước đây, quả đúng là như vậy, giờ thì không phải nữa rồi.
Ngưu Bôn nấc lên một tiếng rồi úp mặt vào tay,
Chứng kiến tình cảnh này, đầu tôi chẳng khác gì có sét đánh ngang qua, cơ thể như tan ra thành khói:
- Anh, anh, anh... Trứng, Trứng, Trứng...
Thương Ngô ngước lên trời thở dài, gật đầu.
Tôi không thể thốt nổi thành lời.
Kết hợp với câu nói ban nãy của Trứng muối, trước mắt tôi như hiện ra cảnh tượng tuyệt đẹp, khi bà chị già tấn công anh chàng đẹp trai.
Anh chàng đẹp trai với đôi mắt say sưa, cánh môi mơ màng, bị bà chị với đôi mắt đỏ rực nhảy bổ lên người. Sau đó, rất nhanh chóng và thuần thục, hai bên cởi phăng áo ra, trần trụi nhìn nhau, ánh mắt người nọ dán chặt vào cơ thể không mảnh vải che thân của người kia.
Bà chị luôn chiếm thế thượng phong, thực hiện vai trò dẫn đường chỉ dẫn một cách thành thục, khơi gợi đến nụ hôn ướt át. Anh chàng đẹp trai lúc đầu nửa muốn nửa không rồi sau đó lại chủ động, cuối cùng dẫn đến tình yêu nóng bỏng, quấn quýt đam mê, hừng hực như củi khô gặp lửa...
Sau khi xong việc, bà chị tự nhiên như không, phủi tay ra đi mà không để lại tờ Nhân dân tệ nào. Anh chàng đẹp trai lại đi tìm ý nghĩa của tình yêu trong niềm hân hoan cao độ của xác thịt. Một người chạy trốn, một người đuổi theo, hoa tàn hữu ý, nước chảy vô tình. Đúng là một vở kịch tình yêu sâu sắc nhưng tàn khốc.
Nhưng từ từ đã...
Theo như tôi được biết, những người Trứng muối thích từ trước đến giờ toàn là người nam tính, mạnh mẽ. Cô nàng không muốn nhìn thấy nhất là mấy anh chàng mỹ miều mà