Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
ngó ngàng gì đến văn phòng của anh, chỉ chúi đầu làm việc.
Buổi trưa, tôi cùng đồng nghiệp gọi đồ ăn bên ngoài mang đến, nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục thiết kế.
Sau khi tan làm, tôi đến quán thịt nướng kiếm bữa, ăn no uống đủ rồi lại thấy vô vị nên học Thương Ngô đánh cờ. Tôi luôn bị con hổ đó cốc đầu, cuối cùng cũng nhớ được là "Mã đi đường hình chữ nhật, Tượng đi đường chữ điền".
Tám rưỡi tối, chúng tôi về đến nhà, chín rưỡi Thương Ngô đi ngủ, còn tôi chơi game Nông trại vui vẻ và Đại chiến ma cà rồng, đến mười một giờ thì lên giường ngủ.
Trước đó, tôi vô số lần điện thoại cho Trứng muối và Ngưu Bôn nhưng đều không liên lạc được. Có lẽ họ đã vào trong phạm vi cấm địa nên cắt hết mọi quan hệ vói thế giới bên ngoài. Dù sao cũng có vị thần trâu khí phách ngang trời ở bên, do đó không cần phải lo lắng.
Buổi sáng hôm sau tỉnh dậy, con hổ luyện công từ sớm tinh mơ đã về chuồng, trên bàn bày gọn gàng sữa đậu nành, quẩy và bánh cuộn trứng.
Tôi dắt con hổ nhỏ chen chúc lên xe buýt, lên xe điện ngầm. Nhờ vẻ mặt đáng yêu, hớp hồn của hắn mà lừa được các chị có tấm lòng đôn hậu nhường chỗ. Thật quá tốt.
Tiến trình hôm sau cơ bản là giống ngày hôm trước nhưng có đôi chút khác lạ.
Ngày thứ ba, Trương Thần quay về công ty báo cáo, đồng thời đệ đơn xin nghỉ việc với lý do cá nhân là muốn đổi đến nơi khác sinh sông.
Tôi nghĩ, anh muốn rời xa thành phố phồn hoa, náo nhiệt này để đến một thị trấn nhỏ yên tĩnh, giản đơn. Chắc làm vậy sẽ có lợi cho việc hồi phục sức khỏe của cô Thiên thần mùa hạ?
Trương Thần bận rộn bàn giao lại công việc, trong phòng còn có hai dự án lớn chưa hoàn thành. Tháng tiếp đó, mọi người ai ai cũng đầu tắt mặt tối, đến ngay cả cô lùmg Tiểu Điểu cũng lâu lắm rồi không thẫn thờ nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ.
Thế nên, ngoài chuyện công việc ra, tôi và Trương Thần không còn sức đâu nhắc đến những thứ khác.
Ồ đúng rồi, gần đây ngày nào cũng ăn chung uống chung với Thương Ngô dẫn đến việc trọng lượng cơ thể có xu hướng tăng lên, vì thế tôi cũng chẳng vào phòng làm việc của Trưong Thần lấy đồ ăn nữa. Không biết cái lọ đó có còn đầy hay không? Tối nào anh cũng làm thêm đến tận khuya, liệu có ăn gì lót dạ không?
Thời khắc cuối cùng của mùa đông trôi qua trong không khí tất bật, ai cũng túi bụi làm việc.
Cuộc sống mỗi ngày của tôi và Thương Ngô tương đôi lặng lẽ và khá đơn giản. Tóm lại, chỉ là ăn cơm, đi ngủ, đánh cờ, cốc đầu - hắn đánh tôi.
Ngưu Bôn và Trứng muối, hai kẻ thần - người quan hệ bất chính vẫn không thấy tăm hơi đâu, cũng chẳng biết có phải Ngưu Bôn đã bị đầu đạn hạt nhân uy võ của đất nước tôi bắn lên tận cung trăng mà chòng ghẹo Hằng Nga rồi không...
Buổi tổi hôm liên hoan chia tay Trương Thần, trăng rất tròn, sao rất sáng, thời tiết cực kỳ dễ chịu.
Chúng tôi bê tha, ăn uống ca hát mãi, đên tận nửa đêm mới kết thúc.
Theo thói quen trước đây, tôi và Trương Thần ở cùng một hướng, anh liền gọi taxi đưa tôi về nhà.
Trương Thần ngồi trên ghế phụ, còn tôi ngồi ở hàng ghế sau, vẫn có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt của anh qua lưng ghế. Hình như đã lâu lắm rồi, tôi không gần anh đến vậy.
Hàng lông mi sau cặp kính hơi rủ xuông, không thể thấy được đôi mắt bị che khuất, chỉ trông thấy khóe mắt phía đuôi mày, không còn nét cong cong quen thuộc nữa mà rất thẳng, chẳng biểu hiện bất kỳ tâm trạng nào.
Cả hai lặng lẽ suốt đường về, trong taxi đang phát bài Ngày tháng êm đềm của La Đại Hựu. Lời ca đau đớn kể về khoảng thời gian đã qua: "Nhưng mong em nhớ lấy, mãi mãi ghi nhớ rằng, chúng mình từng bên nhau những ngày tháng êm đềm...".
Đến nơi tôi ở, Trương Thần xuống xe trước, anh mở cửa xe cho tôi, vẫn dịu dàng và chu đáo như xưa.
Sau đó, anh lấy cái lọ thủy tinh lớn từ trong vali ra, trong lọ không còn chứa đủ các loại đồ ăn vặt nữa mà thay vào đó là vô số ngôi sao may mắn nhiều màu sắc.
- Tiểu Đậu, cái này tặng em.
Tôi đưa tay nhận lấy. Rõ ràng cái lọ rất nhẹ mà không hiểu sao tôi thấy nặng vô cùng.
- Những thứ này... đều do anh gấp sao?
- Ừ. - Giọng Trương Thần khe khẽ, hơi khàn: - Em giữ nó làm kỷ niệm nhé.
- Vâng.
- Muộn quá rồi, em về nghỉ sớm đi.
- Vâng.
- Anh đi đây.
- Vâng.
Trương Thần quay vào xe, anh hạ cửa kính xuống:
- Tiểu Đậu...
-Dạ?
Anh lặng lẽ nhìn tôi, khóe miệng khẽ mở, cặp mày và mắt cong cong:
- Tạm biệt em.
Khuôn mặt tôi lại giãn ra, nở một nụ cười, nói:
- Tạm biệt anh.
Tiếng động cơ ô tô vang lên, ánh đèn sau xe rất nhanh chóng biên mất giữa bóng tối mịt mùng. Tôi ôm cái lọ ma thuật nay đã không còn phép thuật nữa, khóe mắt cay cay: Tạm biệt... không còn được gặp lại nữa rồi...
Trận pháo hoa đó, lọ thủy tinh ngôi sao may mắn, là những thứ êm đềm mà chúng tôi từng có.
Tôi yêu anh, tôi tin, anh cũng yêu tôi.
Nếu cho chúng tôi thêm chút thời gian nữa, có thể chúng tôi sẽ yêu nhau không gì chia tách nổi. Nếu như không có điều gì bất thường, không có sóng gió, có lẽ chúng tôi sẽ cưới nhau/sinh con và bên nhau trọn đời.
Nhưng làm gì có "nếu như".
Thất tình