Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.
Tư, ban ngày tôi vẫn đi làm chịu sự bóc lột của nhà tư bản như thường lệ, còn anh đến quán để sắp xếp công việc trong thời gian nghỉ lễ. Hai chúng tôi hẹn sau khi tôi tan làm sẽ cùng nhau đi siêu thị mua ít đồ ăn trên đường.
Trong đại não dung tục của tôi bỗng hiện lên ba chữ hạ lưu vô cùng: "Cái đệm thịt"!
Tôi tự bi, tự ái, tức giận đến nỗi dám cả gan muốn khứa dao hoặc tạt axit vào khuôn mặt nhỏ nhắn kia...
Là thanh niên mới của Xã hội chủ nghĩa văn minh, tươi đẹp, bác ái, làm vậy thì độc ác quá, cần phải sám hối thôi.
Do đó, tôi nhắm mắt lại, trong lòng thì thầm cầu chúa Jesus.
Khi mở mắt ra, Thương Ngô đã quay người đi vào trong quán, người đẹp váy trắng vẫn đứng yên tại chỗ, một lúc sau mới đi thẳng về hướng tôi đang nấp.
Tôi vò đầu, nhìn thùng rác to đùng làm vật chắn trước mặt, cảm thấy không biết nên thế nào.
Đôi khi, cảm giác tồn tại đúng là chẳng hay ho gì...
Như một con thỏ nhảy bổ ra, tôi cười rạng rỡ chào hỏi:
- Chào Mạc Linh, đến tìm Thương Ngô có phải không? Sao không vào trong quán ngồi, củ cải trong quán thịt nướng của chúng tôi ngon lắm đấy.
Dù đêm hôm trước chỉ nhìn thấy lờ mờ từ trên cao nhưng tôi vẫn có thể nhận ra, cô ta chính là kẻ tán tỉnh Thương Ngô, là thầy tế của tộc Hổ, Mạc Linh.
Đôì với kẻ dám tán tỉnh người đàn ông của mình, đàn bà luôn có một loại cảm tình mang tính khắc cốt ghi tâm, lướt qua một lần thì đến cả vạn năm sau cũng không sao quên nổi, khiến trời đất phải cảm động.
Mạc Linh bất ngờ trước sự nhiệt tình tự nhiên của tôi, cô ta hơi giật mình...
- Cô quen tôi sao?
- Thương Ngô có nói với tôi về cô.
Mạc Linh tỏ rõ vẻ ngạc nhiên:
- Anh ấy... nói với cô... về tôi?
- Đúng thế. - Tôi cười chân thành, kiểu chân thành gượng ép: - Cô biết đấy, đàn ông mà, khó tránh khỏi những sai lầm nhỏ nhặt trong quá khứ, thời thanh niên ngông cuồng, ai mà chẳng từng bỡn cợt vài bông hoa, mấy ngọn cỏ cơ chứ.
- Sao cô lại nói anh ấy như vậy... - Mạc Linh lập tức hiểu hàm ý sâu xa trong câu nói của tôi. Cô ta khẽ nhếch mép cười, nụ cười lạnh lùng, có phần châm biếm rồi hất hàm tỏ ra nghiêm túc, cao sang nói: - Tôi có chuyện muốn nói với cô, đi theo tôi.
Nói xong, không thèm nhìn mặt tôi, cô ta quay người tiến vào tiệm Starbucks bên cạnh, đôi giày cao gót gõ xuống mặt đường kêu lộc cộc.
Cùng là thần tiên, tại sao Thương Ngô chẳng có một đồng xu dính túi, còn cô ta lại có thể khoác trên người trang phục hàng hiệu sang trọng, có thể ngồi ở nơi mà một cốc cà phê thôi cũng có giá những ba mươi mấy tệ?
Tôi vừa nghĩ như vậy vừa gọi một ly Caramel Macchiato. Ly đồ uống này có giá cắt cổ khiến tôi thấy như bị ai đó xát muối vào ruột.
Sau khi tìm được một chỗ yên tĩnh để ngồi, Mạc Linh dùng những ngón tay trắng muốt của mình cầm thìa lên khẽ quấy ly cà phê đen, đôi mắt đẹp của cô ta nhìn tôi vẻ dò xét, ánh mắt rõ ràng không mang chút hữu hảo nào. Nói chính xác là có phần coi thường, hoặc có thể gọi là ánh mắt thù hận, hay nói toạc ra là căm phẫn.
Bỗng nhiên tôi nhớ đến ánh mắt của bà mẹ Đạo Minh Tự khi nhìn Sam Thái1...
Tầng lớp quyền quý cao sang coi khinh người dân lao động nơi đáy xã hội?
1 Đạo Minh Tự và Sam Thái là hai nhân vật chính trong bộ phim Mưa sao băng. Đạo Minh Tự là một công tử nhà giàu, còn Sam Thái nhà rất nghèo, hai người yêu nhau, nhưng mẹ của Đạo Minh Tự cực kỳ ác cảm với cô gái nghèo Sam Thái.
Điều này khiến người lúc nào cũng bất bình với những kẻ giàu có như tôi bắt đầu nghiêm túc nghĩ rằng nếu hắt ly Caramel Macchiato có giá hai mươi tám tệ này lên bộ váy trị giá hai nghìn tám trăm tệ của cô ta thì sẽ có hiệu quả như thế nào? Chẳng biết có đủ thú vị không nhỉ?
Nhưng ngay sau đó, tôi lập tức xua tan ý nghĩ ấy, nghiêm túc bình tâm lại. Vì những lời tiếp theo của Mạc Linh khiến tôi hiểu rằng cô ta và tôi trước đây thực sự có tồn tại mâu thuẫn giai cấp không thể điều hòa. Có lẽ nên gọi đó là mâu thuẫn chủng tộc.
Không phải vì cô ta là thần tiên, tôi là người, mà là vì cô ta là thần tiên, còn tôi là yêu quái... ồ không phải, mà tôi là nửa thần nửa yêu... ồ không không, tôi có lẽ vẫn hoàn toàn bị coi là yêu quái trong hạng mục phân loại yêu ma. "Tôi" ở đây không phải là tôi lúc này mà là tôi trong quá khứ.
Ừ, đúng là có chút rối rắm.
Tôi phát huy hết khả năng tư duy logic toán học của mình để chỉnh lý lại, cũng muốn kể ra và để mọi người dễ hiểu, nên mới lựa chọn cách miêu tả khách quan.
Thực ra điều này rất đơn giản, thậm chí đã được nhai đi nhai lại trong những câu chuyện tình yêu từ lâu, theo như quy luật của các tác phẩm văn học trên mạng, có thể tóm tắt như sau:
Phân loại: Tiên Hiệp.
Biên mục: Tình yêu sâu sắc đầy sóng gió.
Kết cục: Bi thảm.
Sau khi nữ yêu quái gặp nam thần tiên, hai người nảy sinh tình cảm, sau đó họ sinh hạ được một đứa bé đáng yêu và cả ba người sống rất vui vẻ, hạnh phúc.
Nhưng chẳng bao lâu sau, vì mối tình giữa thần tiên và yêu quái phạm phải luật trời nên họ bị trừng phạt.
Vì muốn bảo vệ tính mạng đứa con nên nữ yêu quái đã xả thân chết trước. Bả