Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
a, tôi đã biết tự mình đứng lên khi bị ngã...
1 Lâm Lỗi vẫn thường gọi Đậu Phù là A Phúc, nhưng không phải với nghĩa chỉ Phúc Tinh như đám bạn, mà anh ta coi chữ “Phúc” này là hạnh phúc.
Tôi đứng ở đó rất lâu, đến tận khi hai chân tê cứng mới thẫn thờ trở về. Tôi không đi thang máy mà chầm chậm lê từng bước như ốc sên.
Khó khăn lắm mới lên đến tầng chín, tôi dựa vào tường thở hổn hển một lúc lâu rồi mới vào trong nhà.
Trong phòng rất yên ắng nhưng đèn sáng choang, nên tôi không phải mò mẫm như tên trộm nữa.
Tôi khẽ mở cửa phòng ngủ, Thương Ngô đang mặc bộ đồ ngủ, nằm nghiêng người trên giường, hắn đã ngủ rồi. Không hiểu tại sao, tôi lại có cảm giác rất nhẹ nhàng.
Tôi rón rén lại gần, với tay lên lấy chiếc máy tính xách tay trên bàn sách, tôi ngắm hắn.
Hơi thở đều đều, ngủ rất ngon lành nhưng lông mày lại nhíu chặt, có lẽ là đang gặp ác mộng...
Khi tắt đèn, ra khỏi phòng ngủ, tôi lại liếc nhìn hắn một lần nữa, vô tình trông thấy sợi dây đeo trên cổ hắn. Mặt dây chuyền hình chiếc chăn nhỏ mạ bạc được đặt vào đúng hõm giữa xương quai xanh, vị trí quả là thích hợp. Kể từ khi tôi tặng hắn món đồ nhỏ này, hắn vẫn luôn đeo nó trên cổ một cách trang trọng, chưa hề tháo ra lần nào, đúng là con hổ ngoan ngoãn.
Tôi không kìm được, mỉm cười.
Do ở công ty không được dùng các phần mềm chat, máy tính ở nhà thì lại bị Thương Ngô bá chiếm chơi game, nên thời gian gần đây tôi rất ít khi đăng nhập QQ. Thế nhưng, tôi có cảm giác như thể bất kỳ lúc nào lên mạng, cũng có thể trông thấy avatar của Lâm Lỗi sáng.
Tôi ấn vào hình con chim cánh cụt nhỏ, nhập mật mã, quả nhiên đúng như vậy, nhưng lúc này QQ của anh ta lại hiển thị là đang Online bằng điện thoại di động.
Tôi nghĩ một lát, rồi ấn vào nút thoát, sau đó đăng nhập bằng số QQ của Lâm Lỗi, ngập ngừng vài phút, tôi gõ một hàng số vào dòng mật mã, ấn nút đăng nhập, việc đăng nhập thành công.
Trong cột bạn bè, chỉ có một mình tôi.
Hàng số mật mã, là ngày sinh nhật của tôi.
Cũng giống như mật mã đăng nhập của tôi, chính là ngày sinh nhật của anh ta.
Thì ra có rất nhiều thứ vẫn không thay đổi.
Chỉ là vì thói quen sao? Chỉ là vì vấn đề thời gian sao?
Tôi nhìn vào avatar trong cột bạn bè, bần thần một hồi lâu, bần thần mãi rồi ngủ lúc nào trên ghế sofa không hay. Sau đó tôi ôn lại những năm tháng bên Lâm Lỗi bằng giấc mơ không theo thứ tự, trình tự nào.
Khi mở mắt ra, tôi phát hiện mình đang đắp cái chăn lông vịt, nằm thoái mải trên chiếc giường trong phòng ngủ. Sau đó, tôi cảm thấy đau đầu, khô họng, nghẹt mũi...
- Em tỉnh rồi à?
Tôi nuốt nước bọt để tìm nơi có giọng nói phát ra, thấy hơi chóng mặt, mọi thứ xung quanh quay cuồng.
Một bàn tay lành lạnh lập tức đặt lên trán tôi:
- Hạ sốt rồi. Sao thế? Vẫn buồn đến nỗi phát ốm sao?
Tôi chớp chớp mắt, cuối cùng cũng thấy rõ người đang ngồi bên mép giường. Hắn mặc chiếc áo phông màu đậm, mái tóc ngắn bóng mượt, các đường nét trên mặt không mang vẻ hiền lành, ánh mắt cũng có phần sắc nhọn, nhưng tôi lại thấy yên tâm.
- Thương Ngô...
Hắn khẽ rướn người lên, nhìn kỹ tôi, quanh đôi mắt đen láy của hắn phảng phất một vài tia máu nhỏ:
- Vẫn nhận ra ta, điều này cho thấy não bộ không bị cơn sốt làm cho ngớ ngẩn, không biết thế là may hay rủi. Nhung cũng có khi não của em vốn bị hỏng hoàn toàn rồi nên giờ có thế nào chăng nữa cũng chẳng đáng lo ngại.
- ... Đả kích người bệnh là vô nhân đạo.
Thương Ngô cười đỡ tôi ngồi dậy, đồng thời không ngừng cằn nhằn:
- Dùng máy tính đến nỗi ngủ lúc nào không hay, lại còn mặc bộ nội y gợi cảm trông gần như là ngủ khỏa thân. Ta dám khẳng định, em có thể sống đến tuổi này, chắc chắn vì trong sổ sinh tử của Diêm Vương có sự nhầm lẫn. Ta chỉ ngủ sớm một chút, không chú ý chút thôi là em đã sốt cao đến hôn mê...
Tôi nhìn bộ đồ ngủ hình gấu trên người, hỏi:
- Anh thay giúp tôi đấy à?
- Nói thừa. Bộ đồ lúc trước đầm đìa mồ hôi rồi. - Thương Ngô rót một cốc nước, mang tới mấy viên thuốc, nói: - Uống thuốc trước, nửa tiếng sau thì ăn cháo.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời, sau đó sực nhớ, vì cơ thể tôi luôn vô cùng khỏe mạnh nên trong nhà ngoài thuốc giảm béo ra thì ngay cả Vitamin c cũng chẳng có:
- Thuốc là do anh mua về sao?
- Đương nhiên rồi. Ta phải chạy đi mua giữa đêm khuya, đi mãi mới tìm được hiệu thuốc mở cửa hai tư giờ.
Thương Ngô đón cốc nước, rồi đứng lên kéo tấm rèm cửa sổ vừa nặng vừa dày ra, ánh mắt trời rạng rỡ suýt làm chói lòa đôi mắt tôi, tôi hét lên:
- Bây giờ là mấy giờ rồi?
- Hai rưỡi chiều.
Tôi tiếc rẻ:
- Nghỉ làm không có lý do chính đáng là bị trừ hai trăm tệ một ngày. Tiếc quá! Đau tim, đau cơ, đau đầu, đau khắp người.
- Sáng sớm nay ta đã gọi điện thoại xin nghỉ cho em rồi. Chẳng phải em vẫn còn mấy ngày phép chưa dùng đến hay sao? Khỏi ốm rồi, đi làm thì nhớ điền bổ sung vào bảng nghỉ phép. - Hắn đi đến bên, khẽ cốc vào đầu tôi: - Giờ còn đau ở đâu nữa?
- Thần tiên à, anh càng ngày càng giống người rồi đây. - Tôi ngước mặt lên trời than vãn, rồi lại cười hì hì, nắm lấy