Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.
cuối cùng vẫn gửi email trả lời đi.
Suy nghĩ, dự đoán ngày thứ hai sẽ gặp vấn đề gì, rồi sẽ trả lời thế nào, đêm nay Tiền Đa Đa mắt mở thao láo, trằn trọc trên giường hồi lâu.
Trước đây khi cô mới bước vào thương trường, năm đầu tiên đã được chứng kiến tận mắt, đích thân trải qua chuyện giám đốc dự án nhóm mình và một vị đồng nghiệp cùng vai vế vì tranh giành quyền lực, địa vị và cơ hội thăng tiến mà đấu đá lần nhau, cuộc đấu đá này lan sang cả những thành viên trong nhóm. Phe phái rõ rệt, làm gì còn nói đến chuyện giao lưu hợp tác?
Cô đã từng ngây thở tưởng rằng dù là cuộc đấu đá như thế nào đều có cơ hội sinh tồn cho phe trung lập, chỉ cần cô làm tốt mọi công việc của mình, không quá thân hoặc quá sơ với người khác, là có thể tránh được xung đột, nhưng kết quả là cô đã vấp phải sự đối xử lạnh nhạt của các bên.
Cuối cùng đến lúc vạch mặt nhau để phơi bày sự thật, thái độ của cô được coi là lập dị. Công việc mà sếp bố trí cho cô đều là lao động mang tính sự vụ lặp đi lặp lại, càng là những việc vặt vãnh càng dễ tìm thấy sai sót và những khuyết điểm nhỏ nhặt, cho dù cô nai lưng cật lực đến đâu cũng không thu được kết quả tốt.
Một điều may mắn là, trong quá trình nai lưng cật lực cô đã quen được với vị sếp trực tiếp sau này, sau đó là một công văn điều động công tác được đưa đến bất ngờ đã cứu cô ra khỏi biển lửa.
Ngày đầu tiên vào khối thị trường của tổng công ty, vị giám đốc hồi đó, hay cũng chính là nữ đồng nghiệp đã chỉ cho cô đường đi nước bước, khi khuyên cô cân nhắc tiền đồ của mình, đã đưa ra lời giáo huấn đầu tiên là : “Dora, năng lực của em không có vấn đề gì, nhưng thế gian này có rất nhiều người có năng lực. Ra ngoài làm việc, giải quyết tốt các mối quan hệ mới là điều quan trọng nhất”.
Câu nói rất kín kẽ, thực ra hàm chứa trong đó chỉ có một : “Nếu cô muốn làm tiếp, thì nhất thiết phải theo đúng người, bất kỳ nơi nào cũng vậy thôi”.
Lời nói tựa vàng ngọc, hiện thực lại tàn khốc. Trước đó cho dù cô không đồng tình với quan điểm này, nhưng đến lúc đó vẫn phải gật đầu chấp nhận.
Bao năm qua mưa gió ngước xuôi, cô tự cảm nhận được rằng mình đã luyện được đủ võ nghệ. Kể cả lần này thăng chức bất thành, cũng chỉ hơi hậm hực trong lòng, gắng gượng một thời gian, dần dần cũng ổn, vẫn nỗ lực như bình thường, làm việc như bình thường.
Nhưng lần này lại khác, sự việc có liên quan đến chuyện chuyển giao quyển lực của các sếp lớn, hiện tại nhất cử nhất động đều có thể châm mồi lửa. Cả khu vực châu Á đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh, cục diện mong manh, các sếp ở trên phân chia rõ ràng, tương đương với siêu cường quốc ; tốp giữa thuộc thế giới thứ hai, ai cũng án binh bất động nghe ngóng tình hình ; dưới đó là thế giới thứ ba của những người như cô, nếu không cẩn thận sẽ biến thành bia đỡ đạn như chơi.
Làm thế nào bây giờ? Tâm trạng vô cùng bực bội, cô lại trở mình.
Mơ màng đến nửa đêm, thực sự là quá mệt, cuối cùng cô vẫn ngủ thiếp đi, trong lòng có chuyện, ngủ không được ngon, lại nằm mơ. Trong giấc mơ cô thấy mình chạy một mình một cách vô định, trên đường không có một bóng người, tiếng gót giầy chạm xuống mặt đường vang đi rất xa. Chạy về đến nhà cũng vắng tanh, cô mở cửa từng phòng ra tìm kiếm như một kẻ điên, đột nhiên bị người ta ôm chặt phía sau lưng. Cô lại không thấy sợ, chỉ cảm thấy vòng tay của người đó rất ấm áp, còn mình cuối cùng đã bình tâm trở lại. Cô vòng tay lại ôm chặt lấy bờ vai đó, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Cơ thể cô đơn quá lâu khát khao một vòng tay, cô cố gắng quay người lại, vừa mới nghiêng đầu, đột nhiên chuông đồng hồ bên tai réo vang, cô giật nảy mình, phòng ngủ đã sáng rực… Hóa ra chỉ là một giấc mơ.
Thời gian vẫn còn sơm, cô ngồi trên giường, hai tay ôm gối im lặng, trong buổi sáng sớm đầu xuân cảm thấy lạnh lẽo, không có chỗ nương tựa.
Hóa ra mình đã lầm, hóa ra cô vẫn cần. Cần một người, được cô yêu, được cô tin tưởng. Điều quan trọng nhất là, kể cả thế giới đều quay lưng về phía cô, cô vẫn còn có anh ở bên.
Dù không muốn, thời gian vẫn từng phút từng giây trôi qua. Tiền Đa Đa vẫn đến trước cửa phòng làm việc của Lý Vệ Lập như thời gian đã định.
Cô hít một hơi thật sâu sau đó mới gõ cửa. Lúc cô đẩy cửa bước vào, Lý Vệ Lập đã đứng dậy, cười rất thân thiện với cô, sau đó mời cô ngồi.
Lấy lại tinh thần, Tiền Đa Đa mỉm cười cất lời : “Willie, anh mới về à?”.
“Ừ. Đi một chuyến đến tổng hành dinh ở Luân Đôn, hôm qua vừa mới về đến Thượng Hải. À, tôi có gặp Danli, chơi một trận golf với ông ấy, ông ấy có nhắc đến cô, nói lâu lắm rồi không gặp cô, bảo tôi gửi lời hỏi thăm tới cô”.
Danli là boss của cô hồi ở Singapore, sau đó lại thăng chức sang tổng hành dinh ở Luân Đôn, nhân vật của phe có thực lực đồng thời lại là người khôn ngoan sắc sảo, Tiền Đa Đa rất có ấn tượng với ông ta.
“Vậy à? Ông ấy vẫn còn nhớ em à. Cảm ơn anh”.
“Sao lại không nhớ chứ? Từ trước đến nay cô làm việc rất xuất sắc, đến đâu cũng là nữ trưởng phòng xinh đẹp nổi tiếng, lần này ngay cả bên khu vực châu Âu cũng có người hỏi tôi về cô”.
“Anh nói