Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
giả vờ không nghe thấy, sau lưng có tiếng bước chân, cô quay đầu lại nhìn thấy bố cũng trốn vào. Một tay bố bưng cốc trà, tay còn lại cầm bình nước. Cô nhìn chiếc cốc đó, sao đó hạ giọng nói một câu : “Bố, nước trong cốc đầy rồi”.
Bố Tiền Đa Đa cười, cũng khẽ khàng trả lời : “Suỵt, bố vào đây để trốn”.
Quá hiểu! Thở dài một tiếng, Tiền Đa Đa và bố nhìn nhau cười đau khổ.
Sau khi ra khỏi bếp, thấy mặt mẹ cô lại sầm xuống, Tiền Đa Đa biết ý cúi đầu đi vào phòng, đóng cửa bật máy tính lên, làm ra vẻ bận rộn.
Đúng là có rất nhiều việc phải làm, nhưng trong lòng cô rối bời, không thể bình tâm trở lại, bảng phân tích đơn giản viết hai, ba tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu.
Máy tính vọng ra tiếng báo có email, cô mở ra xem thì nhìn thấy email của Hứa Phi gửi đến, một loạt vấn đề, đều liên quan đến bản báo cáo đó.
Mặc dù không ghi là email khẩn, nhưng cô vẫn bấm nút trả lời. Mười ngón tay đặt lên bàn phím chuẩn bị trả lời, nghĩ một lát lại thôi, trực tiếp gọi điện thoại cho anh.
Chuông vừa đổ anh liền nhấc máy, gọi tên cô, giọng hơi khàn, nhưng vẫn cười.
Cô thảo luận với anh bản báo cáo đó, trong thời gian đó đầu bên kia còn vang lên tiếng gõ bàn phím, vừa nghe là biết anh vẫn đang làm việc.
“Muộn thế này rồi anh vẫn ở công ty à?”. Cô nhìn lên đồng hồ.
“Không, ở khách sạn”.
“Khách sạn?”. Cô ngạc nhiên.
“Tôi đang ở Tokyo, mai sẽ về Thượng Hải”. Anh trả lời rất ngắn gọn.
Tokyo? Cô sững người, thảo nào hôm nay suốt cả ngày không thấy anh chàng này, cuộc họp của khối thị trường do anh chỉ trì vào buổi sáng đã bị hủy bỏ, hóa ra là anh đi nước ngoài.
Cô lại nhìn đồng hồ, cộng với sự chênh lệch múi giờ, không phải đầu bên kia đã là nửa đêm rồi sao? Cả đi và về chỉ có hai ngày mà còn làm việc đến giờ này, đúng là sức trẻ có khác.
Lại một lần nữa than thầm mình không thể sáng bằng, Tiền Đa Đa cúi đầu ủ rũ.
Không biết còn có thể nói gì nữa, nhưng tai dường như đã quen với giọng nói hơi khàn khàn đó, cô lại thẫn thờ cầm điện thoại không muốn nhúc nhích.
“Dora?”. Không thấy trả lời, đầu bên kia cũng không cúp máy. Hai giây sau, đột nhiên anh khẽ nói thêm một câu : “Có muốn nghe truyện cười không?”.
Hả? Đêm hôm khuya khoắt boss kể chuyện cười qua điện thoại đường dài quốc tế, lần này cô thực sự thẫn thờ.
Anh bắt đầu kể : “Em nghe nhé! Lúc xảy ra bão lụt, các con vật đều lên chiếc thuyền Noah, nặng quá thuyền sắp chìm, mọi người nói thế thì chúng ta sẽ thi kể chuyện, nếu có người nào đó không cười thì thả người kể chuyện xuống nươc. Khủng long là con vật kể đầu tiên, câu chuyện mà khủng long kể rất thú vị, mọi người đều cười, chỉ có lợn là không thể hiện gì trên nét mặt, đành phải đẩy khủng long xuống. Vòng thứ hai đến lượt bò, bò không khéo mồm, lại căng thẳng, kể xong không có ai cười cả, chỉ có lợn ôm bụng cười ngặt nghẽo, khiến mọi người đều phải bật cười. Cười xong mọi người hỏi lợn, chỗ nào buồn cười? Lợn nói, buồn cười quá, truyện cười mà khủng long kể buồn cười quá”.
Câu chuyện này rất dài, lúc mới kể anh còn kể ngắt quãng, sau đó thì rất trơn tru, cuối cùng còn hắng giọng nói thêm hai câu “Buồn cười lắm”. Nghe xong cô không thể nhịn được nữa, phì cười thành tiếng.
“Thế nhé, nghỉ sớm đi. Chuyện bản báo cáo đợi tôi về rồi tính sau, cũng không gấp lắm đâu”. Anh cũng cười nói thêm một câu, sau đó tạm biệt cô.
Dặt điện thoại xuống, Tiền Đa Đa lại ngồi một lát trước máy tính, trong lòng muốn viết nốt đoạn phân tích tình hình đó, nhưng bên tai chỉ vọng lại câu “Buồn cười lắm”. Thực sự không thể viết tiếp được nữa, cuối cùng cô bật cười rồi lên giường.
Ngày hôm nay có rất nhiều chuyện bực bội, cô tưởng rằng mình sẽ trằn trọc khó ngủ, nhưng điều kỳ diệu là, sau khi nằm xuống cô lại ngủ rất ngon, khóe miệng hơi mỉm cười.
Ngày hôm sau Hứa Phi quay về Thượng Hải. Mấy ngày sau đó, cả khối thị trường đều ở trạng thái vô cùng bận rộn, mãi cho đến ngày nghỉ cuối tần trước khi diễn ra cuộc họp thường niên ở Hồng Kông.
Chủ nhật phải bay đến Hồng Kông, cả thứ bảy Tiền Đa Đa đều phải làm thêm giờ ở công ty, chốt lại nhiều lần bản báo cáo đó để không xảy ra sai sót gì.
Cô bận từ snags tới tối, buổi trưa chỉ ăn một ít đồ ăn cho qua chuyện, đến cuối giờ đói đến nỗi bụng lép kẹp. Lúc đợi Hứa Phi xem lại lần cuối cùng, cô ngồi trước bàn làm việc rộng rãi, gần như nghe thấy tiếng kêu lục cục trong dạ dày mình.
Cuối cùng cô không chịu được bèn đẩy ghế ra đứng dậy : “Kerry, tôi muốn ăn chút gì đó, hay là đợi một lát nữa tôi quay lại nhé?”.
“Em đói rồi à?”. Anh dừng bút nhìn đồng hồ, sau đó cười ngại ngùng, “Muộn thế cơ à, tôi cũng chẳng để ý nữa”.
“Anh không đói à?”. Cô nhướn mày lên hỏi.
“Đi cùng nhé, bản báo cáo này ok rồi. Em muốn ăn gì? Tôi mời”. Anh còn trẻ, nụ cười này lại còn có cút bẽn lẽn. Rõ ràng biết đó là chuyện không thể, nhưng Tiền Đa Đa vẫn cảm thấy hoa mắt.
Già rồi, già rồi, mình già thật rồi. Cô lại hâm mộ một người đàn ông cười khóe mắt không có nếp nhăn, ngoài hoa mắt ra, Tiền Đa Đa không nén được thở dài.
“Không phải phiền đ