Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
h. Mái tóc đen yên lặng rất bóng, những lọn tóc phù xuông bờ vai, rủ xuống gò mà trắng ngần của cô.
Anh chỉ muốn đưa tay gạt chúng ra, để mình được nhìn rõ nét mặt của cô, nhưng ngón tay vừa đưa ra, không còn kiếm soát được nữa. Cô như một cục nam châm khổng lồ, bản năng của cơ thể nhanh hơn ý thức, giây tiếp theo anh đã hôn ghì lấy cô.
Khoảnh khắc trong ký ức đã từng ám ảnh cô mấy tháng nay lại quay về, vị ngọt ướt át ở đầu lưỡi, hơi thở gâp gáp đan xen vào nhau. Lần này không uống rượu, phản ứng của cơ thể càng nhạy cảm hơn, cô dường như nghe thấy trong không khí có tiếng một ngọn lửa nổ tung, cảm giác hạnh phúc mãnh liệt đến mức khiến mình run rẩy.
Biết mình đã bị mất kiểm soát, nhưng lại không kièm chế được, anh càng hôn sâu hơn, hơi thở nóng bỏng, đôi tay ôm cô rất chặt.
Lúc buông ra, anh tì trán vào đầu cô muốn nói chuyện. Ðôi môi vừa buông ra, không khí lạnh lẽo kích thích đôi môi vẫn còn đang ướt của cô run rẩy. Kích thích quá, cô lùi mạnh về phía sau một bước dài.
Cô hít một hơi thật sâu để mình được trấn tĩnh, nhưng lòng dạ ngổn ngang, ngón tay run rẩy. Có rất nhiều điều muốn nói, sợ mình mở miệng lại nói linh tinh, cố gắng một hồi lâu côchỉ thốt ra được mấy chữ: "Kerry, đừng làm vậy".
"Tại sao?". Anh vặn hỏi.
"Em lớn hơn anh". Cô nói ra sự thật, nói cho anh nghe, cũng nói cho mình nghe.
"Thế thì có sao? Mẹ anh còn hơn bố anh tám tuổi cơ".
Hóa ra là như vậy! Lông mi của Tiền Đa Ða hơi động đậy, đúng là di truyền có khác.
"Bọn mình cùng một công ty, là cấp trên cấp dưới, làm sao có thể?".
"Có liên quan gì đâu?". Nét mặt anh lộ rõ về thắc mắc, "Anh không quan tâm đến những chuyện đó".
"Em quan tâm!". Tức quá, Tiền Đa Ða kêu lên một tiếng, sau đó quay đầu đi nghiến răng, "Em không phải là cô gái mới hơn hai mươi tuổi, muốn chơi đùa đừng tìm em".
"Anh nói là anh nghiêm túc mà". Anh cau mày nhăc lại một lần nữa.
"Em cũng nghiêm túc đấy". Cô gào lên.
Anh im lặng, hét xong Tiền Ða Ða tự nhiên cảm thấy vô cũng chán nản.
Cô có tình cảm với anh, nếu không lòng dạ đã không rối bời như vậy, đã không thấp thỏm bất an như vậy, nhưng cô thực sự mệt rồi, không muốn yêu nữa. Yêu để làm gì” Yêu sẽ có kết quả ư ? yêu sẽ giúp cô thoát khỏi mọi nỗi phiền muộn hiện nay ư ?
Thở dài, chán nản, muố ra đi, nhưng mà bổng thấy âm ấm, bàn tay của anh đã áp vào má. Anh nâng cằm cô lên, tựa như đang nâng trái tim cô.
Bên tai có tiếng nói, rất khẽ, anh lại nhắc lại một lần nữa, "Ðừng sợ, anh thật lòng mà".
Quá đáng quá! Nói thể nào cũng không chịu nghe!
Sống mũi cay cay, khóe mắt đau nhói, trong lúc luống cuống cô liền nhắm mắt lại, một nụ hôn nữa ập xuốg đôi môi. Cơ thể mềm nhũn, cô không còn cách nào để chống cự nổi khát vọng mãnh liệt đó, Tiền Ða Đa lại thở dài một tiếng, từ từ ôm chặt lấy anh.
Em cũng muốn có được cơ hội cảm nhận sự cãi vã và hòa giái, chia sẻ và tâm sự trong tình yêu, là vì nụ cười tươi đẹp, nước mắt lúc u buồn. Chuyến du lịch của một người dù tuyệt với đến đâu cũng luôn có những điều đáng tiếc.
*****************
Ngày hôm sau, cuộc họp thường niên khu vực Châu Á của UVL tổ chức dúng giờ tại tỏa nhà mới khánh thành của công ty tại Hồng Kông.
Do mấy năm nay tỷ trọng của khu Vực châu Á trong kế hoạch toàn cầu không ngừng gia tăng, cuộc họp thường niên lần này được tổ chức long trọng chưa từng có, Tiền Ða Đa đã vinh hạnh được gặp tổng giám đốc trong truyền thuyết, thậm chí ngay cả ngài chủ tịch hội đồng quản trị cũng bay từ Luân Ðôn sang.
Bản báo cáo tổng kết được chuẩn bị rất kỹ lưỡng, lại có thị phần và thành tích xuất sắc tô điểm, pharn ứng của hội nghị rất tốt. Lúc cô lên khán đài đọc báo các tổng kết, nhìn thấy các boss lớn đó liên tục mỉm cười gật đầu với mình.
Ảo giác chăng? Không có thời gian chơi trò truy hỏi đến cùng và đoán giá đoán non, Tiền Đa Ða đứng thẳng người và bước về phía thang máy.
Phòng khách sạn nối liền với ban công rộng, đối diện với vườn hoa. Cô kéo chiếc ghế mây màu trắng đến gần chiếc bàn nhỏ và ngồi xuống, laptop đã bị vứt trong phòng từ lâu, nghĩ đến việc cuối cùng có thể gạt bỏ tất cả để nghỉ ngơi một thời gian, cô cảm thấy vô cùng thoái mải, không còn có ý định mở nó ra nữa.
Đã lâu lắm rồi cô không có cảm giác này. Hồi mới đi làm, mỗi lần làm xong một dự án cô đều cảm thấy đạt được mục tiêu, công đức viên mãn rồi, liền nghĩ nên khao mình như thể nào , nghỉ phép tiêu tiền, sau khi ăn chơi xa xỉ cảm thấy vô cùng thoải mái.
Sau đó chức vụ càng ngày càng cao, dự án càng ngày càng lớn, mục tiêu muốn đạt được càng ngày càng cách xa mình, sau khi hoàn thành không còn cảm thấy mình đã đạt được thành tựu lớn lao nữa, thường là dự án này chưa làm xong đã phải vội vàng lo dự án tiếp theo, từ đầu năm đến cuối năm bận vắt chân lên cổ, tiền kiếm được đều biến thành các con số trong tài khoản.
Vẫn phải từ chức thôi. Cùng một công ty, lại Ià cấp trên cấp dưới - anh không gặp trớ ngại về tâm lý, còn cô thì có.
Cô nghĩ nên nói chuyện với H