Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.
ác ngắn dày, hiện tại đã cởi ra từ lâu, bên trong chỉ có một chiếc áo len mỏng màu trắng cổ tròn, chiếc khăn dài quấn nhẹ nhàng trên cổ.
Anh muốn nói chuyện với cô, nhưng điện thoại đã đổ chuông, anh dừng lại nghe máy. Đương nhiên là Tiền Đa Đa không đợi, tiếp tục bước đi, chỉ còn mấy bước nữa là đến thang máy. Khách sạn năm sao ở quận Sa Ðiền, đường sá rộng rãi, bây giờ đã là hơn mười giờ, trên đường không còn nhiều người qua lại nữa, Tiền Ða Ða đang nóng lòng tưởng tượng ra các món ăn, chính vì thể mắt không để ý đến xung quanh, bước chân vội vả. Phía đối diện có tiếng cười đùa nói chuyện, mấy thanh niên đang đi tới, họ ăn mặc rất bốc lửa, khoác vai bá cổ cười đùa với nhau, nhìn như chuẩn bị đi sàn. Cô cúi đầu bước đi không chú ý, lúc đi ngang qua đâm sầm vào họ, bước chân loạng choạng.
Cô ngẩng đầu lên trợn mắt, một người trong số họ còn thổi sáo với vẻ bất cần, "Người đẹp, có chuyện gì vậy?".
Cô không biết nói tiếng Quảng Ðông, nhưng vẫn hiểu được ý đùa cợt trong câu nói này. Tiền Đa Ða bực quá bèn cự lại một câu.
Vừa nói dứt lời, mấy người đó liền áp sát vào cô. Ở cự ly gần, Tiền Đa Đa đã nhìn rõ tình thế trước mắt. Mấy thanh niên này tóc nhuộm đủ màu, miệng nhai kẹo cao su, ánh mát nhìn cô rất không thiện cảm. Trời lạnh, một cô gái trong số đó còn để lộ một đoạn eo trắng, nhìn thấy rõ vết xăm mình màu đỏ đen.
Đường phố yên tĩnh, người qua lại vắng vẻ, dù hùng hồn đến đâu cô cũng biết chuyện này rất bất lợi.
Tiền Ða Ða thầm nuốt nước miếng, bất giác lùi ra sau một chút. Không ngờ sau lưng vẫn có người, vưaf lùi lại cô liền đụng vào người đó. Cô vội vàng quay đầu lại, Chưa nhìn rõ mặt người đó đã ngửi thấy mùi mộc hương quen thuộc.
" Kerry ?"
" Ừ." Anh đáp một tiếng sau đó khoác tay lên vai cô, chỉ trong chớp mắt trước mắt Tiền Đa Đa chỉ còn lại một tấm lưng rộng.
Anh đứng trước cô nói chuyện với đám người đó, nói tiếng Quảng Đông rất lưu loát. Anh chàng này hôm nay ăn mặc bụi bụi, lại giỏi gặp người nói chuyện người, gặp ma nói chuyện ma, sau vài ba câu, đến cuối cùng lại cười lớn với bọn họ, vỗ vai nhau chào tạm biệt. Lúc đám người đó bỏ đi, cô đã bị anh khoác vai. Người anh cao, cánh tay cũng dài, quàng qua vai cô mộtcách rất tự nhiên, người cô như rơi vào một thế giới nhỏ độc lập.
Ða Đa vẫn còn chưa hết sợ, bất giác cô liền ghe\' sát vào cơ thể anh. Lớp ngoài của chiếc áo nỉ có mũ của anh cọ vào má cô mềm mại, ấm áp. Chắc là anh vừa tắm xong, mùi mộc hương đó càng thơm hơn.
Sau mỗi tình lần trước, không biết đã bao lâu không có cảm giác thân mật như thế này rồi, cô cảm thấy không quen, toàn thân cứng đờ.
Nhưng cảm giác ấm áp do lớp áo nỉ đem lại và mùi thơm của mộc hương từ từ đầu độc cô, tai cô nép sát vào ngực trái của anh, nhịp tim anh đập mạnh mẽ tựa như một giai điệu nguyên thuỷ nào đó, dần dần khiến cô yên lòng. Cuối cùng đám người đó đã bỏ đi, trước khi đi, cô gái xăm mình còn nhìn cô và Hứa Phi bằng ánh mát không thể nào tin, ánh mắt đó cả thế giới đều có thể hiểu, "Hạng đàn bà như cô đã câu anh ta bằng cách nào vậy? Không xứng mà!".
Co mình trong không gian nhỏ ấm áp như thế một hồi lâu, vốn Tiền Đa Đa đã có phần thất thần, lúc này liền giật mình vì cải nhìn của cô ta, dựng thẳng người lên lùi sang bên cạnh.
Thôi đi, cô không bao giờ cặp với kiếu ăn mặc bụi bặm này.
Hứa Phi không ngạc nhiên trước sự rút lui của cô, anh rút tay lại mộtcách rất tự nhiên, hai tay dúi vào túi quần, cúi đầu nhìn cô cười, "Dora, em vẫn ổn chứ ?".
Người ta vừa giúp mình một chuyện lớn, Tiền Đa Đa cũng ngại không dám hỏi vừa nãy anh đã nói những gì. Tại sao cứ phải khoác vai mình mới giải quyết được vấn đề?
Chỉ coi như động tác đó chưa từng xảy ra, cô cất lời cảm ơn: "Cảm ơn anh, vừa nãy may mà có anh".
"Không sao ở đâu cũng có những chuyện như vậy. Em là con gái phải cấn thận.”
Tiền Đa Đa khóc giở mếu giở, anh gọi cô là con gái, lại còn tự nhiên như vậy, dường như cô chính là đứa trẻ bị lạc bố mẹ, vừa được anh làm việc thiện tìm về.
"Không phải anh muốn chạy bộ sao ?". Thôi vậy, không chấp vặt với sếp nữa, Tiền Đa Đa liền nhắc.
"Hơi mệt rồi, anh muốn ăn chút gì đó". Anh vẫn đang cười, giọng nói không còn phấn chấn như ban nảy nữa mà hạ thấp xuống, hơi khàn khàn.
Hóa ra anh cũng không phải là kẻ mình đồng da sắt, đây là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Tiền Ða Đa.
Rất tự nhiên, kết quả cuối cùng dĩ nhiên là hai người cũng đi đến tiệm cháo. Không phải là lần đầu tiên đến đây, vừa ngồi xuống cô đã gọi cháo bạch quả, rồi lại nói với anh đừng khách khí, hôm nay để cô mời.
Cái gọi là tiệm cháo rất ngon thực ra là một cửa hàng ăn rất bình thường bên đường, nằm gần khu dân cư, bàn ghế mềm như trên tàu hỏa, trên tường có lát gạch men, và còn có cả thực đơn rất đơn giản.
Trà sữa đặc sánh, cháo bạch quả hương thơm ngào ngạt, Tiền Đa Đa đang đói cồn cào, không muốn giả bộ thục nữ nữa, cúi đầu ăn trước.
Anh cũng vậy, hai người đều không nói gì, chăm chỉ ăn cháo, đầu không hề ngẩng lên.
Mặc dù không ngẩng đầu, nhưng dù sao thì hai người cũng ngồi