Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.
hổn hến, đột nhiên điện thoại trên đầu giường rung chuông, màn hình bật sáng trong đêm tối, là tin nhắn.
Trên đó chỉ có một dòng chữ rất đơn gián: "Đa Đa, em ngủ chưa?".
Cô không trả lời, đi chân đất xuống giường, thảm trong khách sạn rất dày, giẫm xuống rất mềm mại, cảm giác ngón chân lõm sâu xuống.
Khách sạn như thể này, đương nhiên tất các các khu vực công cộng đều để đèn hai mươi tư giờ, nhưng dù sao cũng đã muộn lắm rồi, ngoài hành lang không có một bóng người, xung quanh rất yên tỉnh, lúc mớ cửa ra, cô sững người lại.
Mắt liền hoa lên, đột nhiên người có bị bế bổng lên, giống như tư thế bế trẻ con. Cô không cao lắm, vừa bị bế ngang thắt lưng hai chân đã lơ lửng trên mặt đất. Cô muốn kêu lên, nhưng miệng đã bị chặn đứng, bên tai vang lên tiếng đóng cửa nhẹ.
Anh vẫn mặc bộ complet đỉnh đạc đó, sau một ngày bận rộn, mùi thơm trên áo vẫn thoang thoảng, sau khi bước vào không nói câu nào, hai tay ôm chặt lấy cô, cúi đầu hôn cô mãnh liệt, hơi thở nóng bỏng.
Phản ứng của cơ thể rất chân thực, đó là niềm hạnh phúc thuần túy. Lúc ngửa mặt nằm xuống giường, Tiền Ða Đa buộc phải nghiến chặt răng mới có thể kìm chế, không để mình phát ra tiếng kêu.
Tất cả đã diễn ra rất tự nhiên. Khi làn da lộ ra ngoài không khí, cô lại không cảm thấy lạnh, mỗi lần hai làn da chạm vào nhau, đều có cảm giác như ngọn lửa đang bùng cháy giữa thảo nguyên bao la, cảm giác như được lên thiên đường.
Ðiên cuồng tìm kiếm, sự trống trải và thất vọng sau vô số lần mớ cửa đột nhiên bay đi mất tăm, lúc khoái cảm ập tới, Tiền Đa Đa cắn chặt môi rên rỉ. Ngón tay anh lướt qua mặt cô, rồi nhẹ nhàng tách đôi môi của cô ra.
Bên tai có tiếng cười, rất dịu dàng, tựa như đang dỗ trẻ con.
Anh đang nói, " Đừng, nếu đau thì em cắn anh đi "
Anh cúi xuống hôn cô, đầu lưỡi đưa rất mạnh, cô thực sự không thể kìm chế được cảm giác muốn kêu lên của mình, cuối cùng cắn một miếng vào vai anh thật, vết răng lõm sâu xuống, mùi tanh của máu len lỏi vào răng và môi.
Anh không né tránh, ánh mắt da diết, nhìn chăm chăm vào cô. Lúc bị cắn khẽ rên một tiếng, tựa như đang cười, sau đó anh cúi đầu hôn vào chiếc miệng không ngoan ngoãn của cô, giọng mơ hồ, "Đa Đa, anh yêu em".
Cô hạnh phúc như muốn nố tung, chỉ "ưm" một tiếng, sau đó hôn lại mãnh liệt hơn, lúc hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, cảm giác trái tim như bị lật đi lật lại hết lần này đến lần khác, người run lẩy bẩy.
Sau khi kết thúc, Tiền Đa Đa tạm thời mềm nhũn, cảm giác xương trên người đều bị rút hết, chỉ còn lại chút hơi tàn để thở, miễn cưỡng duy trì sự sống.
Không đủ dưỡng khí, lúc hít thở trong đầu cô trống rỗng.
Trước mắt mơ màng nhìn thấy anh lại cúi đầu xuống hôn cô, dùng chút sinh lực cuối cùng nghiêng đầu, Tiền Ða Ða suýt nữa thì kêu lớn.
Không biết lúc này hối hận còn có tác dụng gì nữa không, loài động vật hoang dã này quá dũng mãnh. Giống như một cuộc rượt bắt trên thảo nguyên châu Phi, anh cắn chặt con mồi không chịu buông ra, tội nghiệp cô đến ba mươi tuổi cuối cùng đã được mở mang tầm mắt, đích thân trải qua cái gọi là được chết một lần như lời đồn đại.
Tiếng cười khúc khích lại vang lên bên tai, sau đó cô lại bị anh ôm chặt. Cảnh tượng rất bắt mắt,lồng ngực người đàn ông trẻ, làn da săn chắc, ngửa mặt lên có thể nhìn thấy chiếc cằm rắn rỏi của anh.
Trên đỉnh đầu lại có tiếng nói, lần này cô nghe thấy rất rõ và rất quả quyết. Anh lại lặp lại câu ban nãy, rất chân thành, cỉí có mấy chữ, cô tựa như đang nghe sách trời.
Nội dung của sách trời là: "Đa Đa, anh yêu em".
Câu trá lời của cô cũng rất đơn giản, là một câu hỏi, chỉ có ba chữ: "Anh điên à?".
Không biết người khác nghĩ thế nào, nhưng theo cảm nhận của một cô gái gần ba mươi tuổi như Tiền Đa Đa, ba chữ "anh yêu em" về cơ bản có thể đồng nghĩa với "anh điên rồi", "anh ngốc rồi", hoặc, "anh vừa bị sét đánh".
Chỉ có những người thiếu tỉnh táo mới tin vào những lời đàn ông nói trong lúc hưng phấn, chính vì thể vừa nãy nghe thấy câu này cô tự động cho qua, không hề để tâm.
Nhưng hiện giờ anh lại nhắc lại một lần nữa bên tai cô, tốc độ rât chậm. Cô ngơ ngác, cố gắng ngửa đầu lên nhìn anh, nét mặt rất kỳ quặc.
Cảnh Tiền Ða Đa ngửa đầu lên nhìn anh giống như một chú mèo nhỏ đang hăng hái đuổi theo con chuột, sau khi qua ngã rẽ đột nhiên nhìn thấy con chuột biến thành con voi, đôi mắt trợn trừng, vẫn còn đang thở hổn hển. Lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu này của cô, Hứa Phi bật cừoi. Ðộng tác tiếp theo của anh là bế bổng cô lên, đặt lên người mình.
Chỉ khi còn rất nhỏ mới được bố bế lên như vậy, cô nằm sấp trên ngực anh giống như biến thành một đứa trẻ., đầu mũi chạm vào mũi anh, đôi môi ướt mềm, hơi thở hòa nhịp với hơi thở của anh, quên hết cả những điều muốn nói, một cách vừa tự nhiên vừa bản năng, đương nhiên họ lại dành ngay cho nhau một nụ hôn da diết.
Hôn xong, Tiền Đa Ða thở hổn hển, muốn lật người bỏ trốn, nhưng lại không thể thoát ra, cuối cùng cô đành phải nghiêng người rúc đầu vào nách anh, giả vờ mình là một con chim đà điểu.
Không biết là mấy giờ rồi,