Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
M&C lại.
Sáng hôm tuyên bố mình thăng chức, Tiền Đa Ða ngồi trước cốc sữa trên bàn ăn trầm tư, mẹ cô đã quen với cảnh con gái có tâm trạng thất thường trong giờ ăn sáng, vừa đưa đũa ra gấp thức ăn, vừa khuyên cô: "Lại sao vậy? Đa Đa, không phải mẹ đã nói với con từ lâu rồi đó sao? Không lên chức được thì thôi, cứ giải quyết việc của mình trước rồi tính sau. Hiện giờ việc quan trọng nhất của con không phải là thăng chức, mà là mau lập gia đình cho mẹ".
Lập gia đình? Hiện giờ cô đâu có thời gian để nghĩ đến chuyện đó!
Lại than thầm, nghĩ sớm muộn gì họ cũng sẽ biết, Tiền Ða Đa thôi không nhìn cốc sữa nữa, đứng dậy tuyên bố tin vui trước: "Bố mẹ ạ, con được thăng chức rồi".
Vài tháng trước mới thấy Đa Đa tuyên bố thăng chức thất bại, mấy chữ đó dường như vẫn đang văng vẳng bên tai, bây giờ con gái lại nói ra hai chữ "thăng chức" bằng giọng điệu hệt như thể. Bất ngờ như vậy, bố mẹ Tiền Ða Ða lại một lần nữa đưa mắt nhìn nhau.
Sau khi bình tâm trở lại, mẹ Tiền Đa Đa trách trước: "Lại thăng chức hà? Có phải càng ngày càng bận không? Thế thì con và cậu Diệp làm gì có thời gian hẹn hò nữa ? ".
Nghe đến cái tên này Ða Ða lại thấy đau đầu, hít một hơi thật sâu mới thành thật khai báo, lần này cô nói với vẻ hơi chật vật, nhưng thốt từng chữ một biểu thị sự quyết tâm, "Mẹ ạ, con không có tình cảm gì với Diệp Minh Thân, chính vì thể con không có ý định giữ quan hệ với anh ấy nữa đâu".
Phía đối diện có tiếng hít thở rất sâu, biết đây là dấu hiệu nổi trận lôi đình của mẹ, sau khi tung ra quả lựu đạn này, Tiền Ða Đa không còn đủ can đảm nhìn nét mặt của mẹ nữa, mà lao thẳng đi làm, trước khi ra cửa chạy rất nhanh, tiếng "con đi đây" cũng từ xa xa vọng lại.
Cô để thẳng xe vào vị trí để xe chuyên dụng của giám đốc điều hành dưới nhà xe ngầm. Lúc vào thang máy là giờ cao điểm, xung quanh chật cứng người, trước sau, bên phải, bên trái đều là những nụ cười, còn phía sau những nụ cười đó... Tiền Ða Đa mãi giữ nụ cười trên môi của mình, chính vì thể không có thời gian quan tâm. Cứ cười như vậy, cuối cùng khi vào phòng làm việc, cô cảm thấy các cơ trên mặt đều cứng đờ.
Cô chưa kịp ngồi xuống thì nghe thấy tiếng gõ cửa, là Tiếu Lãm. Một tay cô ấy ôm một chồng giấy tờ, bước vào trước tiên ưỡn thẳng người, cười chào cô: "Em chào sếp".
"Xin chào". Tiền Ða Đa cười đáp lại.
TiếuLãm bước đến không đặt giấy tờ xuống ngay mà thò bàn tay giấu ở sau lưng ra trước, xòe ra, để lộ ra một cái hộp nhỏ, cười tủm tỉm tiếp tục nói: " Chúc mừng sếp ".
"Sao lại tặng quà cho chị? Đáng lẽ chị phải mời mọi người đi ăn mới đúng! Tối vẫn chỗ cũ nhé?".
"Cái này em mua từ lâu rồi, không ngờ lần trước đột nhiên lại...". Nói đến đây Tiểu Lãm thè thè lưỡi, "Vòng vo một hồi, bây giờ mọi thứ đã ổn hết rồi. Sếp nhìn này, em phải chọn mãi mới mua được đấy".
Tiếu Lãm vừa nói vừa mở chiếc hộp nhỏ đó ra, trên hộp có in logo hình chim thiên nga của hãng Swarovskim, sau khi mở ra, bên trong lớp vài lót mềm màu trắng có một chiếc kẹp giấy bằng bồn thủy tinh rất nhỏ, dưới ánh đèn, hoa đỏ lá xanh và chiếc bồn xinh xắn màu đỏ long lanh đáng yêu, dây thép màu bạc vòng hai vòng nhỏ bên trên.
Bàn làm việc khá rộng rãi, cô mới chuyển đến không lâu, bên trên ngoài chiếc máy tính không còn có đồ dùng gì khác, món đồ nhỏ này sau khi đặt lên trông càng dể thương, Tiền Đa Đa cũng phải bật cười.
Hiểu Lãm và cô đã làm việc cùng nhau rất lâu rồi, quan hệ giữa hai người rất tốt, hơn nữa cũng không phải là món đồ đắt tiền gì, cười xong, Tiền Đa Đa vui vẻ nói "Cảm ơn em", Sau đó bước đến vỗ vai cô, "Ðừng nghịch nữa, chuẩn bị họp thôi".
Sau khi Tiếu Lãm đi ra, điện thoại trên bàn đổ chuông, Tiền Ða Đa đang mở tài liệu, lúc nghe máy cũng không dừng lại, kẹp ống nghe giữa vai và cằm, "A lô ".
Đầu bên kia có tiếng thở đều đặn, còn có cả tiếng gió, Hứa Phi cười cười, "Hi" một tiếng rồi hỏi tiếp: "Đa Đa, em đang ở văn phòng hả?".
"Còn ở đâu nữa? Anh Còn sợ em chạy trốn trước khi lâm trận ư?". Yêu nhau gần hai tháng rồi, mặc dù theo yêu cầu của cô, hai người không công khai mối quan hệ của họ với mọi người, nhưng chỉ cần có thời gian rỗi, họ luôn tranh thủ mọi cơ hội để được ở bên nhau. Tuy nhiên cả hai đều là những người bận rộn với công việc, không có đủ thời gian, tuần trước Hứa Phi lại bay sang trụ sở chính ở Luân Đôn để họp, mấy ngày rồi không được gặp anh, rât nhớ anh, lúc này nghe thấy tiếng anh, khóe miệng Tiền Đa Đa liền tự động cong lên, không biết làm thể nào cả, phản ứng tự nhiên mà.
Đầu bên kia có tiếng cười khẽ, bên tai có tiếng xe chạy qua, "Trốn đi! Anh chạy nhanh, quay về sẽ đuối em sau".
Nghe giọng đó là biết anh đang làm gì, Tiền Đa Ða đưa tay ra nắm lấy ông nghe nói tiếp: "Lại Chạy bộ à, bên đó bây giờ là mấy giờ rồi? Cẩn thận không bị cướp đấy "
Anh cười hà hà, "Đại nhân giảm đốc, nếu như anh bị cướp thì nhớ bao chuyện ăn uống đó nhé".
Người đàn ông này nói chuyện với mình lúc nào cũng khùng khùng điên điên, Tiền Ða Đa bất lực, nhìn đồng hồ nói: "Em phải đi họp đây, em cúp máy nhé!".
Hai đầu địa cầu chê