Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
ng đó không phải là cô.
Không kìm được lại than thầm một tiếng trong lòng, lại nhớ đến giọng điệu của mẹ lúc trước, Tiền Ða Đa trả lời có phần ấm ức: "Em ngủ quên, giờ vẫn đang ở trên đường, lát nữa mà đến muộn, phó tổng giám đốc Hứa Phi xiên thẳng em lên bêu diếu trước mọi người là được rồi".
"Em vẫn đang đi trên đường à? Thế lái xe đâu".
"Em chính là lái xe". Tối qua có tan sở muộn như vậy, lái xe đã biến mất từ lâu, lẽ nào còn bắt người ta đến sớm đón cô ư?
"Thế mà em vẫn còn nghe điện thoại à? Nguy hiểm quá! Lái xe cẩn thận đấy, đợi đến công ty rồi tính sau". Anh trả lời rất nhanh, Tiền Đa Đa chỉ kịp "ấy" một tiếng, đầu bên kia đã cúp máy rồi.
Không ngờ lại ngắt điện thoại của cô như vậy! Tiền Ða Đa liếc nhìn màn hình với vẻ không tin. Sau lưng có tiếng còi ô tô, đèn đỏ đã chuyển sang đèn xanh. Cô ném điện thoại xuống tiếp tục lái xe, hai tay nắm lấy vô lăng, đánh tay lái cũng mạnh hơn hình thường rất nhiều.
Sau khi qua ngã tư, đột nhiên cô sực nhớ ra một chuyện rất quan trọng. Cũng không quan tâm đến thời gian nữa, lách ra khỏi dòng xe, táp vào dải an toàn, rồi lại một lần nữa cầm điện thoại lên bấm máy.
Chuông kêu mấy hồi mới được nhấc máy, cô bổ ngay một câu: "Kerry, từ sau anh dừng gọi điện linh tinh đến phòng làm việc của em, trợ lý của em sẽ hiểu lầm".
Đầu bên kia có tiếng gõ cửa, còn có cả tiếng chuông điện thoại, anh trả lời giữa những âm thanh bận rộn này: "Đa Đa, tập trung vào lái xe đi".
"Em dừng lại rồi", cô không thèm đếm xỉa, tiếp tục nói chuyện của mình, giọng nghiêm túc tỏ vẻ nhấn mạnh: “Anh nghe rõ điều em vừa nói chưa?".
Hứa Phi bật cười, mặc dù cười nhỏ, nhưng tiếng cười vọng ra từ ống nghe, vẫn khiến màng nhĩ cô rung lên. Tối hôm qua mới kề vai áp má, phản ứng của cơ thể nhạy bén, đột nhiên hai tai nóng bừng, Tiền Đa Đa đỏ bừng mặt, may mà đầu bên kia điện thoại không nhìn thấy.
"Nghe thấy rồi, giám đốc Tiền ạ". Anh cười trả lời bằng giọng khẳng định, sau đó bổ sung thêm một câu, "Nhưng việc công thì được chứ? Vừa nãy anh nói với trợ lý nhà em rằng, cuộc họp của khối thị trường lúc mười giờ anh cũng sẽ đến tham gia. Liệu cô ấy có hiểu lầm không?". Haizz, thật không biết phải làm gì với người đàn ông này. Nghe thấy thể Tiền Ða Đa cũng muốn cười. Thời gian đang gấp, không nỏi nhiều với anh nữa, cô đáp một tiếng rồi cúp máy, tiếp tục rồ ga.
Vội vội vàng vàng đến công ty, lúc cô bước vào phòng làm việc, Tiếu Lãm đã ôm đồ theo vào, "Sếp à, mọi người đang đợi ở phòng họp rồi. Bắt đầu ngay bây giờ ư?".
"Bắt đầu ngay bây giờ, chị sẽ sang ngay". Tiền Ða Đa bước đi vội vã, đón tập tài liệu lật ra xem, gật đầu với Tiểu Lãm.
Lúc Tiền Đa Đa bước vào phòng họp, hai bên chiếc bàn dài đã ngồì kín, cô bước vào vị trí của mình ngồi xuống, vừa mở tập tài liệu ra, cửa lại bật mở.
Ánh mắt của tất cả mọi người đố dồn ra phía cửa, người đẩy cửa bước vào là Hứa Phi, anh mỉm cười với mọi người, mắt liếc về phía Tiền Đa Đa, nụ cười đó càng rộng mở hơn, cả bàn phòng họp rộng rãi như có ánh nắng lướt qua.
Trước đó đã nói chuyện qua diện thoại với anh, Tiền Đa Đa đã có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý nên cũng không cảm thấy bất ngờ, cô ngồi trên ghế cười đáp lại. Đang định mớ lời, đột nhiên ngoài cửa lại có người bước vào, bộ đồ công sớ gọn gàng, mái tóc đen buộc đằng sau, cười lịch sự chào tất cả mọi người. Trong phòng họp không có tiếng động nào, nhưng Tiền Đa Ða vẫn nghe thấy rất rõ tiếng hít thở phập phồng trong lòng mọi người. Nụ cười vẫn đang đọng trên môi, cô phản ứng nhanh, cũng cười và gật đầu với Keiko, Sau đó đứng dậy đưa tay mời họ vào ngồi.
Sau khi họ đã vào vị trí, Hứa Phi mỉm cười với cô, "Dora, để tôi nói trước mấy câu, chiếm một chút thời gian của cô có được không?".
"Tất nhiên rồi, anh phát biểu trước đi". Tiền Ða Ða ngồi xuống, nhích ghế nhường Hứa Phi.
Hứa Phi nói không nhiều, chỉ ngắn gọn vài câu, nhưng ngồi bên Tiền Đa Ða nghe rất rõ, ánh mắt các nhân viên nữ lại bắt đầu dậy sóng, long lanh. Lại muốn đưa giấy ăn cho họ, Tiền Ða Đa bất lực.
Quyền lực là liều thuốc xuân - đây là đạo lý đặt ở bốn biển đều chuẩn. Công ty khổng lồ này tựa như một quốc gia nhỏ, giám đốc điều hành trẻ nhất đã khiến người ta không thể nào kìm chế nổi, bây giờ thoắt một cái anh lại biến thành phó tổng giám đốc trẻ nhất. Haizz, biết làm thế nào đây?
Không quan tâm nữa, đợi anh nói xong, Tiền Đa Đa đứng dậy, cuộc họp sau đó được tiến hành như bình thường. Keiko ngồi bên cạnh Hứa Phi, nghe rất chăm chú, thính thoảng cúi đầu nói nhỏ với anh, ánh mắt những người khác lộ rõ vẻ kinh ngạc, đặc biệt là Elizabeth và Nhậm Chí Cường.
Ðặt câu hỏi, thảo luận, tổng kết, cuộc họp này diễn ra như hình thường, nhưng Đa Ða có thể đảm bảo rằng, ngày hôm sau công ty sẽ có vô số lời đồn đại với nhiều phiên bản khác nhau. Chỉ mong vai trò của cô trong những phiên bản đó đẹp hơn một chút, đừng bị dị nghị là con hồ ly tinh lên chức bất thành, hoặc khoa trương hơn, coi cô là ké chơi trò Lesbian không thành nên bị bỏ rơi một cách thảm hại.
Cho dù người ở dưới có suy nghĩ gì,