Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Lấy Chồng

Nhật Ký Lấy Chồng

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.

g sự sợ hãi.
Tại sao lại chơi trò tốc độ sinh tử nguy hiểm như vậy trên đường! Bị một phen khiếp vía, Tiền Ða Đa đấy cửa muốn xuống xe mắng cho người đàn ông nóng đầu kia một trận. Nhưng động tác của cô đâu có nhanh được như anh, hai chân chưa chạm xuống đất đã nhìn thấy chiếc xe trước mặt, cửa xe vừa mở lại đóng sập vào. Động tác nhảy xuống của anh nhanh nhẹn đẹp mắt, trong tích tắc cô đã bị kéo ra ngoài.
Trong giây tiếp theo, Ða Đa sợ hãi chưa kịp nói gì thì đã bị anh ôm chặt, sau đó là một cái hôn rất cuồng nhiệt.
Đêm mùa hè, gió hiu hiu mát mẻ, đường phố yên tĩnh, Xe cộ chạy qua giảm tốc độ nhìn họ hôn nhau trên đường, loáng thoáng còn có tiếng huýt sáo.
Tiền Đa Đa trợn mắt nhìn anh, dùng hết sức bình sinh thốt ra ba câu: "Anh điên à?"
Anh nhìn Cô cười, sau đó trả\' lời rất nghiêm túc: "Anh không điên".
Anh không điên. Chỉ có điều đi sau xe cô, nhìn xe có chậm rãi chạy trước, tự nhiên lại muốn được ôm và hôn cô.
Anh nghĩ như vậy và cũng đã làm như vậy, không phải cố tình dọa cô, chỉ có điều không kìm chế được khát vọng trong lòng, muốn hai tay được chạm ngay vào cô.
Anh không điên? Anh trả lời thật ư? Tiền Ða Đa tròn mắt, nhìn anh bằng ánh mắt không thể nào tin, muôn mắng anh mấy câu, nhưng cảm giác hạnh phúc trào dâng trong lòng khiến cô lâng lâng.
Người mình đang sà vào đôi tay rắn chắc của người đàn ông trẻ tuổi này, trước mũi có mùi mộc hương lâu lắm rồi không được ngửi. Cái ôm và nụ hôn này là sự tận hưởng tuyệt vời. Mới một tuần chưa được gặp nhau, đột nhiên cô phát hiện ra mình lại nhớ anh đến vậy. Từ cơ thể đến trái tìm, mỗi tấc đều nhớ anh.
Tối hôm nay Tiền Đa Đa ở lại căn hộ của Hứa Phi đến rất khuya. Căn hộ Hứa Phi ở nằm trên tầng cao, ngoài phòng khách có một ban công rộng hình vòm, gió đêm thổi rất mạnh, nhưng có thể nhìn thấy ánh đèn ở khắp mọi nơi.
Họ ngồi trên ban công nói chuyện, uống rượu vang, cùi trỏ đặt trên rào chắn, vai chạm vào nhau. Cũng không biết tại sao lại có nhiều chuyện để nói như vậy, cũng không biết tại sao lại đáng để vui như vậy, chỉ nói được vài câu lại nhìn nhau cười.
Rượu Borceaux, Tiền Đa Đa uống không nhiều, lại cảm thấy hơi men bốc lên đầu, cảm giác chuếnh choáng bồng bềnh.
Trong lòng vẫn còn băn khoăn chuyện Keiko đến văn phòng, cô đặt ly rượu xuống nghiêng đầu hỏi anh: " Kerry, em cảm thấy mục đích Keiko sang đây để gia nhập team của anh rất lạ. Cô ấy đã từng tham gia dự án ở khu vực châu Á, kể cả là muốn tích lũy kinh nghiệm, cũng phải là sang châu Âu, Mỹ, tại sao lại đến Trung Quốc để lãng phí thời gian?".
"Trọng điểm tăng trưởng thời gian tới của công ty là châu Á, Ấn Độ và Trung Quốc đều có vai trò rất quan trọng. Không phải tự nhiên mà ông Yamada ủng hộ Carlos, anh thấy ông ta cũng rất có hứng thú với Trung Quôc, cho Keiko sang có thể là muốn để có ấy làm quen với môi trường ở đây".
"Làm quen với môi trường ở đây hay làm quen với anh?". Tiền Ða Đa nhướn một bên lông mày lên liếc anh.
"Đa Đa!". Anh cũng đặt ly rượu xuống, nghiêng người sang nhìn cô cười.
"Gì cơ? Ê, đừng có lảng sang chuyện khác...". Chưa nói hết câu, Tiền Ða Ða đáng thương đã nằm gọn trong vòng tay quen thuộc. Người bị ôm chặt, sống mũi ép sát vào ngực anh. Lồng ngực rộng rãi của người đàn ông, cách lớp áo sơ mi vẫn có thể ngửi thấy mùi mộc hương quyến rũ, nhịp thở không nằm trong tầm kiếm soát, đầu mũi bị va vào đau điếng nhưng cũng không thèm quan tâm mà vẫn tham lam hít thật sâu.
Trên đỉnh đầu có âm thanh, anh vẫn đang cười, lồng ngực rung lên, "Đa Ða, vẻ Hoạn Thư của em rất đáng yêu”.
Thật đáng ghét, thể mà còn dám cười! Muốn giãy ra nhưng tay anh ghì rất chặt, niềm vui sướng lan tỏa ra một cách không hề giấu diếm. Cảm giác ngọn lửa bùng cháy đó lại ập tới, làn da run rẩy tê dại, cơ thể tựa như một con mèo vừa được cho ăn no, lại được sưởi nắng lông xù lên, đến cuối cùng khi bị người ta bế lên không còn phản ứng nào nữa, chỉ biết nằm hưởng thụ.
Lúc nằm trên giường, cô than thầm trong lòng. Nhục quá! Không ngờ lại không thể kiểm soát mình, lại để mặc cho anh thao túng như vậy. Nhưng hạnh phúc quá, lúc môi răng ghì siết lấy nhau, cô không kìm được bèn rên lên một tiếng, cảm giác sung sướng đến cực độ khiến tim có đập thình thịch. Thấy hơi mơ màng, cuối cùng, một người có nguyên tác như Tiền Đa Đa đã từ bỏ giãy giụa, lại một lần nữa đầu hàng.
Cửa sổ không đóng, gió đêm thổi mạnh, lại ở trên tầng cao, rèm cửa bị thổi bay phần phật. Ảnh trăng vằng vặc hất xuống làn da trẻ trung, nhẵn bóng của anh, mở mắt ra là nhìn thấy đường nét cơ thể tuyệt đẹp của anh. Cô cảm thấy rất hạnh phúc, không muốn nhắm mắt lại.
Sau khi kết thúc Tiền Đa Đa vẫn đang thở hổn hến, không nói được câu nào, chỉ biết dựa đầu vào vai anh im lặng một lát. Nhưng sau khi thở hốn hển cô vẫn tiếp tục chủ đề ban nãy: “Anh, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em”.
Lại bị anh bò lên người, đã rất quen thuộc với tư thể này rồi, Tiền Da Ða không bất ngờ, chỉ dùng hai tay chống lên ngực anh chờ câu trá lời.
Phòng không bật đèn, anh mỉm cười dưới ánh trăng, khẽ trả