Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Nuôi Bà Xã

Nhật Ký Nuôi Bà Xã

Tác giả: Tôn Ái

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 134900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/900 lượt.

au mày, khuôn mặt trắng nõn lộ vẻ không vui.
Ngón tay Tư Khấu Ngọc giơ lên muốn vén mấy sợi tóc đang tán loạn trên mặt cô lại bị Hàn Thủy quay đầu tránh né, ngón tay Tư Khấu Ngọc liền cứng ngắc dừng ở giữa không trung.
"Em đang rất không ngoan đấy." Giọng nói của anh vẫn bình tĩnh như trước, dáng vẻ vẫn rất tao nhã nhưng trong lơ đãng, toàn thân lại phát ra uy áp khiến cho Hàn Thủy cảm giác không được tự nhiên.
Cô trừng anh, cười nhạo, "Tôi ngoan hay không hình như cũng không liên quan gì đến anh, đừng quên quan hệ của chúng ta bây giờ."
Cô lại lần nữa nhấn mạnh quan hệ hợp tác giữa hai bọn họ chính là muốn cho người đàn ông này hiểu được, ở trước mặt công chúng, bọn họ là một đôi trai gái đang yêu đương ân ái, nhưng khi ra khỏi ánh mắt người ngoài, anh ta không có quyền can thiệp vào chuyện của cô.
Tư Khấu Ngọc cười cười, "Tôi đương nhiên rõ quan hệ của chúng ta."
Hàn Thủy kéo kéo khóe miệng, mặt không chút thay đổi, "Biết là tốt rồi, một khi đã như vậy thì cuộc hẹn hôm nay lền hủy bỏ đi, giờ anh có thể buông ra được chưa?"
Tư Khấu Ngọc cũng không buông ra theo lời cô mà nhìn vào mắt cô thật sâu, đôi mắt này trong suốt xinh đẹp là thế, nhìn vào mắt cô thậm chí còn có thể thấy được bóng dáng phản chiếu của anh, nhìn như thế nào cũng là một mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành, vậy tại sao lòng của cô lại cứng hệt sắt đá? Chẳng lẽ chỉ khi đối mặt với người đàn ông kia thì cô mới mềm lòng thôi sao? Vừa rồi rõ ràng khi anh tiến vào, động tác tuy rằng không mạnh nhưng cũng không đến mức không hề phát ra tiếng động, thế mà người phụ nữ trời sinh luôn cảnh giác như mèo này lại sững sờ mất hồn, không cảm giác được có người vào phòng.
Trong một khắc kia, anh thấy được ở trong mắt Hàn Thủy là trống rỗng và ưu thương, tất cả đều dành cho người đàn ông kia, một người đàn ông sắp trở thành chồng của người khác, mà mặc kệ Tư Khấu Ngọc anh làm gì cô cũng không để ý tới.
Tuy rằng anh cũng chưa bao giờ hy vọng rằng phụ nữ sẽ thật tâm với anh mà không phải vì tiền nhưng khi gặp được cô, anh lại phát hiện mình không thể nhẫn nhịn được khi cô không để ý tới mình. Có lẽ đây chính là lòng hư vinh của đàn ông đi.
Có đôi lúc anh thật muốn lột da cô ra để xem bên trong lòng cô có cái gì mà lại cứng như vậy. Nghĩ như vậy đầu của anh lại càng cúi thấp xuống, cho dù là diễn trò, anh vẫn cảm giác được bản thân bị cô mãnh liệt hấp dẫn, dù trong lòng cô có người khác thì sao? Anh lại càng khát vọng có được cô hơn, đây có tính là bệnh chung của đàn ông không?
Hàn Thủy muốn điên rồi, quả nhiên là đàn ông không đáng tin. Dù đã ký hiệp ước hay đã thề son sắt là sẽ tôn trọng cô vậy mà nhìn tình hình bây giờ lại muốn hôn cô, anh ta xem cô là cái gì? Con mồi hay sủng vật?
"Tránh ra, đừng để tôi tát anh." Cô lấy tay che đi miệng nhỏ nhắn của mình, ánh mắt tràn ngập đề phòng.
Tư Khấu Ngọc giật mình hồi phục lại tinh thần, nhìn cô cẩn thận đề phòng mình như vậy, hành động lại có chút trẻ con khiến anh vừa buồn cười lại vừa khó chịu, Tư Khấu Ngọc anh còn chưa đem lại niềm vui cho giai nhân thì đã bị nghi ngờ?
"Em nghĩ rằng tôi muốn hôn em sao?" Anh lại khôi phục lại bộ dáng bất cần đời, dường như phản ứng của cô khiến anh thấy buồn cười.
Hàn Thủy buông tay xuống, giọng nói lạnh như băng, "Chẳng lẽ không đúng sao?"
"Hàn Thủy, tin hay không, sẽ có một ngày em cầu mong được ở bên tôi không rời?" Ngữ khí chắc chắn mà cuồng ngạo.
Hàn Thủy hừ lạnh một tiếng, "Tư Khấu Ngọc, không biết loại tự tin, à không, là tự phụ và tự đại này của anh lấy từ đâu ra vậy?"
"Chẳng phải chỉ cần em thử là biết sao?" Mắt anh đầy thâm ý, trên mặt là nụ cười lưu manh vô cùng đáng giận.
Hàn Thủy còn muốn phản kích lại bị một khuôn mặt phóng đại trước mắt làm cho hoảng sợ. Trên môi có thứ gì ẩm ướt chạm vào, không đợi cô cảm giác được là cái gì đã biến mất.
"Anh......" Cô thở hổn hển, mặt lập tức đỏ lên, người này thật không biết xấu hổ, cư nhiên hôn trộm mình.
Tư Khấu Ngọc buông cô ra, đứng thẳng thân hình, một nửa khuôn mặt được ánh mặt trời chiếu sáng, một nửa chìm trong bóng tối, biểu tình cười như không cười.
"Đây chỉ là một trừng phạt nho nhỏ dành cho em mà thôi."
Người đàn ông này thật có năng lực điên đảo thị phi*, mắt Hàn Thủy đã muốn phun ra lửa rồi.
*Ý nói anh có bản lãnh nói đen thành trắng, trắng thành đen ạ
"Đừng nhìn tôi như vậy, em cũng có thể coi đây là tôi tốt bụng nhắc nhở em, nhớ, vĩnh viễn không nên bày ra bộ dáng băng thanh ngọc khiết, trinh tiết liệt nữ trước mặt đàn ông, như vậy chỉ càng kích thích dục vọng chiếm hữu và đùa bỡn của đàn ông mà thôi."
Hàn Thủy yên lặng, người đàn ông này không chỉ da mặt dày, công phu miệng lưỡi cũng rất lợi hại, cô thật không phải đối thủ của anh.
"Thế nào? Sợ rồi?" Ánh mắt anh nhìn cô như nhìn một cô gái nhỏ ngây thơ.
Tính háo thắng của Hàn Thủy lại nổi lên, "Hừ, sao tôi phải sợ anh? Tuy anh là một người xuất sắc nhưng ta không hi vọng sẽ lại phát sinh chuyện như thế này." Cô muốn cảnh cáo anh không được chiếm tiện nghi của cô nữa.
Tư Khấu