Tác giả: Tôn Ái
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 134904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/904 lượt.
hía, sắc mặt đã đen như đít nồi.
Dao trong tay Tư Khấu Ngọc bỗng nặng nề cắt một phát xuống đĩa rồi quẹt một đường dài, phát ra tiếng kêu rợn người, thành công kéo được hồn Hàn Thủy về với Trái Đất (hơi ớn n rất hiệu quả :v).
"Thật ngượng ngùng, tôi bị lỡ tay." Tư Khấu Ngọc nói dối mà mắt cũng không thèm chớp.
Hàn Thủy nhíu chặt chân mày nhưng lại không biết nói gì, mình đã ngẩn người trước mặt anh ta không phải một, hai lần, phải chăng người đàn ông này đã phát hiện ra manh mối gì rồi?
Trong lúc nhất thời hai người im lặng không biết nói gì.
Cho đến lúc món tráng miệng được đưa lên, Tư Khấu Ngọc lấy cớ đi toilet, lúc đi ra lại dẫn theo một cô diễn viên xinh đẹp, vừa đi vừa trò chuyện, cử chỉ vô cùng thân thiết, việc này lại hấp dẫn bao ánh mắt của khách hàng và phục vụ trong đại sảnh.
Đồ lăng nhăng, đúng là chó không đổi được thói quen ăn cứt* (mô phật đây là nguyên văn của tác giả ta k chém j hết ==), Hàn Thủy thầm mắng.
*狗改不了吃屎: Cẩu cải bất liễu cật thỉ: chó không đổi được thói quen ăn phân, tương tự như câu “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” hay “Đánh chết cái nết không chừa” của Việt Nam mình ấy, hic chị mắng anh ghê thế =="
Vào giờ khắc này Hàn Thủy có thể hoàn toàn khẳng định là người đàn ông này cố ý, anh ta cố ý khiến cho cô phải khó xử, cố ý ở trước nơi công cộng liếc mắt đưa tình với người phụ nữ khác trước mặt cô, trời biết ngày mai báo chí lại viết lung tung cái gì.
Người đàn ông này thật đáng giận, chẳng qua mình chỉ thất thần có mấy lần trước mặt anh ta mà thôi, anh ta lại dám dùng thủ đoạn ngây thơ lại vô cùng hiệu quả này khiêu khích cô. (Saki: đơn giản mà hiệu quả :v ; HT: *vớ lấy con dao trên bàn* ; Saki: *zọt lẹ*)
Anh ta biết rõ, đối với kế hoạch hợp tác này cô rất để ý vậy mà còn cố ý làm ra chuyện này trước mặt cô, quả thực không để cô vào mắt!
Hàn Thủy nhìn bọn họ chằm chằm, tròng mắt thiếu chút nữa phun lửa.
Cô hiện tại không biết nên hối hận khi chính mình tìm được một người đàn ông khó kiểm soát như vậy, hay nên thấy may mắn vì người đàn ông này đồng thời có thù tất báo, nếu bây giờ mà là thời cổ đại thì tốt biết mấy nhưng đáng tiếc không phải. (đoạn này ta chém ==")
Người đàn ông chết tiệt, dám dùng chiêu này để trả thù cô.
Tay cầm thìa của Hàn Thủy giờ phút này đã trắng bệch, lúc này cô không thể xúc động, chỉ có thể ra sức giả bộ một người mù, dịu dàng ngồi tại chỗ, dịu dàng nhìn bọn họ tình chàng ý thiếp, thân mật chuyện to chuyện nhỏ, liên tục cười cười, cho đến khi hai người đã nói đủ, cô diễn viên kia mới cùng người trợ lý hớn hở rời đi.
Lại nói cái cô diễn viên đó dáng người cũng không tệ, trước sau có lồi có lõm, da thịt trắng như tuyết, toàn thân đều tỏa ra hương vị mê người, ngay cả Hàn Thủy cũng cố ý nhìn lướt qua bộ ngực của cô ta, sau đó lại nhìn bộ ngực hơi nhấp nhô của mình, trầm mặc.
Tư Khấu Ngọc giống như lưu luyến không rời nhìn người đẹp rời đi, cho đến khi không còn thấy bóng dáng mới chậm rãi quay lại chỗ ngồi, cả người giống như quả bóng được bơm đầy khí, tinh thần sáng láng.
"Tư Khấu Ngọc! Anh thật quá đáng, chẳng lẽ anh muốn đơn phương chấm dứt khế ước sao?" Hàn Thủy cực kỳ tức giận, cố gắng đè thấp âm thanh, mặt có chút hung tợn.
Tư Khấu Ngọc khiêu mi, "Em thì được phép nghĩ đến người đàn ông khác còn tôi lại không được nói chuyện với người phụ nữ khác sao?"
"Anh ấy không phải là người đàn ông của tôi, tôi chỉ coi anh ấy là bạn thôi." Người đàn ông này thật quá nhỏ mọn, không chịu nhường nhịn phụ nữ gì cả.
"Hả? Bạn bè? Vậy thì tôi đây cũng là tán gẫu cùng bạn bè, không được sao? Chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, không cho dân chúng đốt đèn* à?" Anh chính là chờ câu nói này, Tư Khấu Ngọc cười thầm, cô gái này đích thực cần phải dạy dỗ lại, luôn gò bó ép buộc anh trong khi cô thì lại thoải mái nghĩ đến gã đàn ông khác, anh thân là một người đàn ông bình thường làm sao sẽ thoải mái đây?
*只许州官放火,不许百姓点灯 (只許州官放火,不准百姓點燈) - (Chỉ hứa châu quan phóng hỏa, bất hứa bách tính điểm đăng): liên quan đến một điển cố thời Bắc Tống, tức là chỉ cho quan viên phóng hỏa, nhưng không cho phép dân thường đốt đèn, thể hiện phần nào tính bất bình đẳng trong câu chuyện về “đặc quyền đốt lửa” của thời phong kiến.
"Vô sỉ!" Hàn Thủy tức giận nhưng cũng đã thua, người đàn ông này có phải là địch thủ trời sinh để chống lại cô hay không? Mặc kệ thế nào cô cũng không thắng được anh, mà anh lại ép cô đến gắt gao, căn bản không có một chút phong độ thân sĩ nhường nhịn phụ nữ nào.
"Như nhau thôi." Lời nói của Tư Khấu Ngọc thề không khiến người khác tức ói máu không dừng.
Cuối cùng Hàn Thủy chỉ còn nước tức giận thở hổn hển.
Màn náo loạn cứ như vậy hạ xuống, Hàn Thủy đột nhiên không có ý muốn quay lại làm việc, nếu cô đã không muốn đi làm thì đương nhiên kẻ đầu sỏ gây ra cũng không được đi làm!
Hai người đến trung tâm thương mại điên cuồng mua sắm, nói đúng hơn là Tư Khấu Ngọc vô lực bị Hàn Thủy kéo đi mua sắm.
Càng không ngừng đi thử quần áo