Tác giả: Superpanda
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1094 lượt.
ế nào cũng vô dụng.
“…”
Vương Vượng Vượng uất ức rồi.
Nhưng mà những câu trước đó đều là ngụy trang thôi, những vấn đề tiếp theo về sự bình đẳng và tín nhiệm mới là trọng điểm.
Cơ bản đều là các câu hỏi có một số lựa chọn “rất đồng ý”, “tương đối đồng ý”, “không có ý kiến”, “tương đối không đồng ý”, hoặc là “rất không đồng ý”. Ví dụ như, “tôi cho rằng người giúp việc không nên phát biểu ý kiến”, “tôi cho rằng người giúp việc tuyệt đối không được phạm lỗi”, “tôi cho rằng nên coi chừng đề phòng người giúp việc”, “tôi cho rằng người giúp việc không có ý thức trách nhiệm”………vân vân.
Đối với những câu đó Chung Thanh Văn lại trả lời rất tốt, rất có giá trị.
Nhưng mà…chỉ cần nhớ lại nội dung của phần thứ nhất là Vương Vượng Vượng liền cảm thấy buồn bực.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể đem nguyên nhân đổ lỗi cho lúc cô đẩy Chung Thanh Văn lên xe làm rách áo sơ mi của anh.
Thực ra cô cũng muốn nhẫn nại, nhưng cuối cùng vẫn không chịu đựng nổi, thế là cô vào phòng khách, hỏi Chung Thanh Văn: “Tôi nghe nói…anh không thích tôi, phải không?”
“…Hở?”
“Người phụ trách bảng đánh giá kia vừa lúc là chị em thân của tôi…”
“À,” Chung Thanh Văn rất dửng dung, “Tôi viết thế đấy.”
“Anh…anh vì sao phải làm như vậy?” Vương Vượng Vượng nói, “Thế thì tôi sẽ rất khó tìm gia đình tiếp theo.”
Chung Thanh Văn buông xuống một chân đang bắt chéo, anh đứng dậy, ung dung đi về phía đầu cầu thang: “Tôi chính là muốn không cho cô tìm được gia đình tiếp theo.”
Hợp Đồng Đánh Cuộc
…” Vương Vượng Vượng hết hồn khi nghe được ý tưởng biến thái này.
Cô vẫn cho rằng Chung Thanh Văn ghét mình. Nhưng hiện tại xem ra, hình như cũng không hẳn là thế.
Vương Vượng Vượng dường như luôn đặc biệt chậm chạp về thái độ của người khác đối với chính mình. Trước đó, khi thực tập tại một công ty nghiên cứu nước ngoài, cô luôn tưởng rằng bà chủ trẻ tuổi kia rất thích mình. Nhưng sau khi rời khỏi, cô nghe nói người thế chỗ mình là một chàng trai, bộ dạng vô cùng khó coi, nhưng bà chủ lại cảm thấy đẹp trai, vào phỏng vấn liền trò chuyện hơn một tiếng đồng hồ, tất cả đều là chuyện riêng tư, còn luôn hỏi đối phương có phải từng làm người mẫu không. Sau đó anh chàng kia vào làm, mỗi ngày bà chủ đi đâu cũng dẫn anh ta theo, ngay cả đi công tác cũng không ngoại lệ, cũng không để anh ta tăng ca, buổi sáng có thể đến muộn. Điều này khiến cho các thực tập sinh quen biết Vương Vượng Vượng đều tức giận bất bình. Sau đó Vương Vượng Vượng nghe nói mỗi lần bà chủ đi hút thuốc cũng gọi anh ta theo, trong lòng cuối cùng cũng dễ chịu một chút. Về phần Vương Vượng Vượng, phúc lợi lớn nhất khi làm việc tại công ty kia chính là có một lần có một người khách tặng hai hộp bánh trung thu kem lạnh Häagen-Dazs, các cô gái trong nhóm đều sợ béo, mỗi người chỉ nếm thử một miếng nhỏ, vì thế một mình Vương Vượng Vượng ăn sạch phần còn lại, ngọt ngấy người, còn đầu thì buốt vì lạnh.
Lúc này cũng thế, Vương Vượng Vượng thật không ngờ Chung Thanh Văn muốn giữ mình lại.
Thế nhưng, một người đồng sáng lập của công ty, tuy rằng ngay từ đầu kiên trì giữ thái độ phản đối về vụ thu mua trước đó, nhưng vào thời khắc mấu chốt này lại đặc biệt kiên định đứng về phía Chung Thanh Văn, hết sức ủng hộ quyết sách của công ty, điểm này khiến Vương Vượng Vượng rất bội phục.
Có một lần, trong một cuộc phỏng vấn, người kia đã nói thế này: “Hy vọng mọi người có thể cho phép doanh nghiệp tư nhân thực hiện giấc mộng của họ, tuy rằng cuối cùng có lẽ sẽ thất bại, nhưng xin cho chúng tôi cơ hội thất bại này.”
Nghe nói lúc ấy ai ở đó cũng rất cảm động, ngay tức khắc trở thành bản tin nóng hổi trên báo.
Sau đó Vương Vượng Vượng còn phát hiện một điểm mà lúc ấy cô không chú ý tới.
Đó chính là quyết tâm của Chung Thanh Văn còn lớn hơn so với suy nghĩ của cô.
Anh từng nói, tư bản thu mua là do ba bộ phận tạo thành, một là toàn bộ tiền mặt trong tay công ty, hai là một ít tài trợ của chính phủ, ba là tiền của nhà đầu tư.
Nhưng Vương Vượng Vượng không biết rằng, tiền của nhà đầu tư này không phải cho không —— người này không có lòng tốt như vậy.
Đối phương đề xuất một “Hợp đồng đánh cuộc”: nếu trong vòng ba năm sau, hiệu suất kinh doanh của công ty Chung Thanh Văn không đạt yêu cầu, như vậy công ty anh sẽ bồi thường bằng số lượng cổ phiếu lớn hoặc là giá trị tiền mặt tương đương; ngược lại nếu có thể hoàn thành chỉ tiêu, thế thì nhà đầu tư sẽ tặng lại khoản tiền kia.
Lúc này lại đánh cuộc rất lớn. Bởi vì một khi không thực hiện được, nhà đầu tư sẽ lấy đi mấy ngàn vạn cổ phiếu, trở thành cổ đông lớn nhất, cướp đi quyền kiểm soát công ty. Nhà đầu tư cũng có thể lựa chọn chuyển nhượng cổ phiếu cho người khác, mặc kệ tình hình ra sao, công ty cũng không còn là của Chung Thanh Văn nữa.
Nhưng Chung Thanh Văn đã ký tên.
Có lẽ nội tâm của anh chính là loại người thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành.
Chắc là rất nhiều người gây dựng sự nghiệp đều là vậy. Vương Vượng