Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Quan Sát Chủ Nhà

Nhật Ký Quan Sát Chủ Nhà

Tác giả: Superpanda

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1092 lượt.

Vượng nhớ tới một trong những người sáng lập Youtube, Steven Chen đã từng nói thế này: “Nếu có một ngày, tôi bị lạc trong một khu rừng vắng vẻ, nếu trước mặt có hai con đường, sau khi quan sát thật lâu tôi nhất định sẽ bỏ qua con đường đầy vết bánh xe kia, mà lựa chọn con đường cỏ dại mọc thành bụi, bởi vì tôi cảm thấy, đi trên con đường có kết quả như mong đợi thật chẳng có ý nghĩa.”
Mà hiện tại điều Vương Vượng Vượng có thể làm cũng chỉ là hết sức chăm nom nhà cửa.
Sau đó, có một ngày, ăn xong bữa tối, cô nghe được ông bà Chung Thanh Văn hỏi anh một chút chuyện công ty: “Gần đây công việc ổn chứ?”
Vương Vượng Vượng nghĩ rằng hai cụ vốn không định hỏi, nhưng vẫn quan tâm nên không nhịn được mà hỏi lúc này.
“…Vâng.” Chung Thanh Văn cũng không nói gì.
“Cháu…”
Chung Thanh Văn lo nghĩ, vẫn không muốn gạt: “Cháu muốn mua một công ty lớn hơn công ty của bọn cháu, nhưng không biết có sinh lợi nhuận không, nếu tình hình vẫn lỗ lã thì không ổn, lúc này thật sự đánh cuộc rất lớn.”
“À…” Hai cụ hình như không quan tâm vấn đề này có thành công hay không, cũng chỉ nói một câu: “Đừng làm quá vất vả, sức khỏe mới là quan trọng nhất, tiền chỉ là vật ngoài thân.”
Chung Thanh Văn mỉm cười, vậy mà có chút dịu dàng.
“À…” Vương Vượng Vượng suy nghĩ một chút, chen vào một câu, “Bằng không chúng ta xem thử vận may của anh thế nào?”
“…Hở?”
“Anh chờ chút.” Nói xong cô chạy về phòng cầm ra năm đồng tiền xu đặt lên bàn, “Chúng ta đoán mặt tiền xu đi.”
“…?”
“Xem thử anh có thể đoán trúng mấy lần, vận may rốt cuộc ra sao.”
“Được.” Chung Thanh Văn hiếm khi đi theo hành vi mê tín này, “Tổng cộng mấy lần?”
“Uhm…thì ba lần đi.” Vương Vượng Vượng nói, “Tôi bắt đầu tung lên đây, anh đoán một cái đi.”
“Mặt trước.”
“Được.” Vương Vượng Vượng cầm một cái trong đống tiền xu, nhẹ nhàng tung lên, tiền xu nhảy lên cao. Sau khi nó rơi xuống, Vương Vượng Vượng chụp lại trên mu bàn tay, “Tôi mở ra đây.”
“Ừm.”
Vương Vượng Vượng dời tay trái qua một bên, cô nhìn xuống: “Ha, quả nhiên là mặt trước!”
Sau đó cô nói: “Một lần nữa! Lần này thì sao?”
“Vẫn là mặt trước.”
“Đổi xu khác đổi xu khác.” Cô nói, “Nói không chừng bởi vì đồng xu kia thích anh, không thể chứng minh được…”
Kết quả, lần này Chung Thanh Văn vẫn đoán trúng.
Lần thứ ba Chung Thanh Văn đoán ngược lại, cũng không sai.
“Này này…” Vương Vượng Vượng lấy hai bàn tay thu lại đống tiền xu trên bàn, định cầm trở về, “Sự thật chứng minh, lần đánh cuộc này vận may của anh rất tốt…”
“…”
“Vì thế anh đừng suy nghĩ nữa, đừng để ý những người khác nói gì, hãy làm tốt chuyện của mình, có thể hoàn toàn thắng lợi.”
Chung Thanh Văn nhìn cô, dường như có chút đăm chiêu.
“Được rồi,” Vương Vượng Vượng nói, “Cái này rất chính xác.”
Kỳ thật, Vương Vượng Vượng đã có mưu tính.
Đống tiền xu kia đều là giả, trước kia đi trên đường phố cô thấy thú vị nên mua, chúng là tiền giả hai mặt đều giống nhau, trong đó có cái hai mặt đều là mặt trước, có cái hai mặt đều là mặt sau.
Mỗi lần Chung Thanh Văn đoán gì thì cô sẽ lấy một đồng tương ứng, bảo đảm lần nào anh cũng thắng. Dù sao, chỉ cần anh không lấy qua nhìn, cùng lúc chỉ có thể thấy một mặt.
Vừa rồi anh nói đến “đánh cuộc”, trong nháy mắt cô liền nghĩ đến biện pháp khiến anh dễ chịu trong lòng.
Cô có chút đắc ý.
Lúc đang muốn trở về phòng, phía sau đột nhiên truyền đến một câu nói nhẹ nhàng: “Những đồng xu kia của cô…hãy cho tôi làm kỷ niệm?”
“…..Ơ!”






Tiền Xu
“Anh anh anh,” Vương Vượng Vượng nói, “Tôi đã nghèo như vậy, sao anh còn có ý giành tiền của tôi hả…?”
“…”
“…Huống chi là nhiều như vậy,” Cô vừa nói vừa bảo vệ chặt chẽ tiền xu trong tay, “Tóm lại, tôi không muốn cho.”
“…”
—— Nhưng mà, thời gian dần dần trôi qua, bạn bè xung quanh cùng đều có người yêu, tuy rằng không phải tất cả đều tốt…
Ví dụ như, mấy hôm trước, một người bạn thân của cô chia tay bạn trai, hơn nữa rất kiên định tỏ vẻ tuyệt đối sẽ không quay đầu lại. Thật không ngờ, vừa mới qua mấy ngày, ở nhà liền gặp phải tập kích mạnh mẽ từ bạn trai trước. Vương Vượng Vượng cũng đi xem, hiện trường vô cùng thảm thiết, anh chàng kia bóp nát tất cả mì ăn liền trong nhà cô bạn, nặn ra hết toàn bộ kem đánh răng, vo tròn giấy vệ sinh với ý đồ làm nghẹt bồn cầu, còn bới đất trong chậu hoa bỏ vào trong nồi, cố ý in một đống dấu tay làm bẩn cửa kính của nhà cô bạn kia. Bạn cô về nhà nhìn thấy cảnh tượng như thế, lúc ấy giận đến rơi nước mắt.
Chuyện mọi người yêu đương là sự thật, rốt cuộc khiến Vương Vượng Vượng hơi cô đơn, cô suy nghĩ có nên tìm một người hay không. Thế nhưng, cô không muốn dùng thời gian và sinh lực để thực hiện hoạt động tốn sức này. Một mặt không muốn đi vào, mặt khác mong đợi kết quả, bản thân cũng không nhịn được muốn khinh bỉ chính mình, con đường đặt trước mặt cô hình như cũng chỉ còn coi mắt…
Đang nghĩ ngợi loạn xạ, Vương Vượng Vượng chợt nghe Chung Thanh Văn nói một câu: “Dầu gội dùng h