Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Tác giả: Bồng Vũ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341140

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1140 lượt.

Teddy ném lên ném xuống.
Đột nhiên, nó phát giác trong hoa viên không chỉ có một mình nó, rất xa, một bóng đen nhẹ xẹt qua Kha gia, hồi lâu mới rời đi.
Nó sợ tới mức toàn thân phát run, nó nhận ra đám đen kịt kia, đó là một sức mạnh vừa đáng sợ lại tà ác. Người kia lại muốn đến đối phó ba ba sao? Nó hít một hơi thật sâu, đuổi theo phương hướng bóng đen biến mất, căng chân đuổi theo.
Nó theo tới một căn biệt thự hẻo lánh, thấy bóng đen bay lên lầu hai, liền lén lút đi lên, bình tĩnh ở cửa sổ ngoài lầu hai nhìn trộm.
Đó là một gian phòng tối như mực, cửa sổ dùng rèm cửa rất dày che lại, nhưng từ một khe hở, nó có thể thấy bên trong một ngọn đèn mờ nhạt, nhìn không thấy có người, lại nghe thấy tiếng hai người đối thoại.
“Anh thất bại! Tôi đã sớm nói nên dừng tay, anh lại không chịu.” Một giọng nói rống to.
Là Khang Chính Thời, Đạt Đạt chớp chớp mắt, vẫn nhìn không thấy hắn trong bóng đêm.
“Hừ! Không nghĩ tới Kha Bá Ấp lại che chở người phụ nữ kia như vậy, tình nguyện làm mình bị thương cũng không giết ả, đây thật sự là một chuyện rất thú vị a.” Một giọng nói âm trầm vang lên.
Đạt Đạt kinh hoảng rụt người về phía sau lại, nó sợ nhất chính là người này.
“Chuyện thú vị gì chứ? Rốt cuộc anh đang nói cái gì?” Khang Chính Thời nắm tóc mình cả giận nói.
“Mày nhìn không ra sao? Đứa em trai phong lưu kia của mày yêu ả ta.”
“Vậy thì sao?” Phụ nữ Kha Bá Ấp coi trọng nhiều vô số.
“Thì sao à? Như vậy đối phó với bọn họ sẽ dễ dàng hơn.”
“Vì sao?”
“Thật kỳ quái, mày ở công ty xử lý mọi việc thì vô cùng thông minh, sao giờ lại trở nên ngu ngốc như thế hả?” “Đó là bởi vì anh xuất hiện.” Khang Chính Thời thống khổ nói.
“Sao với ta, mày thật sự kém cỏi, nhưng mà không sao, chỉ cần mày muốn ta đều giúp mày có được, con người ta không thích cùng người khác so đo, ha ha ha!”
“Kha Bá Ấp đã điều tra tôi, anh còn cười được!” Hắn quát.
“Điều tra ra thì tốt! Như vậy nó sẽ biết tính phong lưu của nó tất cả đều di truyền từ cha nó, khi nó biết mày là anh cùng cha khác mẹ của nó, nhất định sẽ cuồng nộ, đến lúc đó mày hãy hẹn nó gặp mặt một mình, ta sẽ có cách đối phó với nó.” “Tôi... không phải thật sự muốn nó chết...”
“Đừng ngốc quá, mày cho là sau khi nó biết thân phận của màyu sẽ bỏ qua cho mày? Kha Bá Ấp tuy rằng linh tinh lang tang, nhưng nó có khí phách của Kha lão, giờ nhìn nó như coi thường mọi thứ của Trường Ấp, nhưng một ngày nào đó nó sẽ ra mặt quét sạch mọi rác rưởi cùng gánh nặng, đến lúc đó, màu chính là đối tượng đầu tiên bị nó trừ bỏ.”
“Nó không có lợi hại như vậy, nó chỉ là tên nhóc hữu dũng vô mưu.” Khang Chính Thời chưa từng đem Kha Bá Ấp để vào mắt. “Phải không? Mày thật sự nghĩ như vậy? Vậy nó so với ta tưởng tượng còn lợi hại hơn, có thể giấu diếm được tiền bối như mày.” Giọng nói kia vẫn như cũ từ bốn phía tường truyền đến.
“Nó mặc kệ công việc, cả ngày chơi đùa với phụ nữ, còn có thể làm gì?”
“Ngu ngốc! Đừng quá xem thường nó, hiện tại không trừ bỏ nó, tương lai nó sẽ là đối thủ đáng sợ.”
“Nhưng...”
“Nó chết đi, mày mới có ngày thái bình, hiểu không?”
Khang Chính Thời im lặng không nói. Hắn thật sự giết Kha Bá Ấp sao?
Từ biết được quan hệ của mình cùng Kha gia, hắn từng thề trả thù, nhưng, Kha lão đột nhiên qua đời lại khiến hắn giật mình nhận ra trong mười năm hắn được Kha lão tài bồi đã có một loại tình cảm quấn quýt với ông, thật sự là do máu mủ tình thâm sao?
Hắn luôn miệng nói với bản thân lão già này chết quá dễ dàng, nhưng sâu trong nội tâm hắn so với ai khác đều khổ sở hơn, cũng bởi vậy, hắn cũng không thật sự định đối phó Kha Bá Ấp, chỉ thầm nghĩ cho cuộc sống quá sung sướng cùa nó một chút giáo huấn, dọa nó, như thế mà thôi. Nhưng sau này mọi chuyện phát triển đến mức hắn không còn nắm giữ được nữa, bởi vì tên kia đột nhiên xuất hiện...
“Ta muốn nghỉ ngơi, nếu ta đoán đúng, Kha Bá Ấp sau khi lành vết thương sẽ đến tìm mày, đến lúc đó nhớ đánh thức ta.” Giọng nói kia dần dần biến mất.
Khang Chính Thời ngồi phịch trên sô pha, mắt chậm rãi mở ra, nhìn trần nhà, tay chân hư thoát vô lực khiến hắn rất lâu mới đứng lên được.
Đạt Đạt cuối cùng cũng thấy Khang Chính Thời, nó sợ hãi nhìn thân hình tiều tụy của Khang Chính Thời, sợ tới mức ngay cả thân thể cũng không động đậy. Nhưng đúng lúc này, Khang Chính Thời đột nhiên xoay người, nhìn thẳng chỗ nó trốn, thân thể suy yếu phút chốc trở nên linh hoạt, hắn xông đến cửa sổ, kéo rèm cửa, đẩy cửa kính ra, trên mặt nở nụ cười lạnh.
“Oh! Nhìn xem ai tới thăm ta kìa, thì ra là mày, một đứa nhỏ chạy sai thời không.” Hắn đi ra ban công. Đạt Đạt run lên, sợ đến nói không ra lời.
“Là mày đúng không? Là mày nhiều chuyện tìm đến ả kia đúng không? Mày muốn gì? Cứu Kha Bá Ấp? Hừ, mày thật sự thích hắn như vậy, muốn hắn làm ba mày?” Khang Chính Thời thay đổi bộ dáng lão luyện lúc bình thường, ánh mắt trở nên biến hóa kỳ lạ khó dò. “Ngươi... Ngươi... Ngươi là ác ma...” Đạt Đạt vừa nói vừa lui về phía sau, thân thể chậm rãi bay lên không.
“Thực đáng tiếc, chỉ sợ mày phải thất vọng rồi,