Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.

ói tiếp, “Sáng nay vừa mới đi.”
Lý Thanh Viễn nhảy dựng lên, “Mẹ kiếp, sao anh không ngăn cản ông ta! Đã đến cửa nhà mình còn làm cho ông ta chạy, lần này chắc chắn ông ta sẽ liều lĩnh hơn!”
Cố Mặc Hàm rũ tầm mắt xuống suy tư một lát, rồi từ từ nói, “Đừng nóng nảy, trời muốn diệt ai, sẽ cho ai đó điên dại trước đã. Cứ để cho ông ta liễu lĩnh đi, tiếp tục tiến hành kế hoạch đã định.”
Hà Văn Hiên gật đầu, “Đến lúc đó cậu tự mình đi?”
“Tớ tự đi, các cậu phải ở đây.”
“Vì sao?”
“Không tại sao hết, chuyện này vốn do tớ khởi xướng, Thanh Viễn cũng đã nói, súng đạn là không có mắt, vạn nhất các cậu xảy ra chuyện gì, tớ không có cách nào ăn nói hết.”
“Hừ!”, Thạch Lỗi đứng lên, “Lúc trước đã nói, muốn làm thì cùng nhau làm, hiện tại cậu có ý gì đây?”
“Bây giờ suy nghĩ lại, lúc trước tớ quả thực rất ích kỷ, cứ như vậy mà kéo các cậu vào. Đầu đá, cậu đã kết hôn, không còn một mình nữa, cậu phải vì Thanh Thu suy nghĩ.”
Thạch Lỗi nhớ tới Lãnh Thanh Thu, không phản bác được.
Cố Mặc Hàm nói tiếp, “Sính Dã và Đông Tuân cũng vậy, các cậu đều có nhà có cửa, cũng không nên đi.”
Lý Thanh Viễn hét lên, “Tớ có thể đi!”
Cố Mặc Hàm nở nụ cười, nhìn Hà Văn Hiên một cái, sau đó nói với Lý Thanh Viễn, “Cái thằng này, rốt cuộc còn muốn trốn tới khi nào? A Hiên cũng sắp bị cậu hành đến chết rồi.”
Đây là lần đầu tiên sáu huynh đệ bọn họ công khai đàm luận về cái đề tài này. Mặc dù không phải là bí mật gì, nhưng quá mịt mờ để nói ra.
Lý Thanh Viễn trên mặt hơi ửng hồng, rất hợp với cái áo sơ mi hồng phấn hôm nay của cậu ta.
Hà Văn Hiên cau mày, “Ba người chúng ta cùng đi! Có thể phối hợp với nhau. Cậu cũng đừng từ chối, cứ như vậy đi, bằng không ngay cả huynh đệ cũng đừng làm nữa.”
Cố Mặc Hàm nhìn anh, thật lâu mới gật đầu.
___________
[1'> Sơn vũ dục lai: Gió thổi mưa giông trước cơn bão. Nguyên văn cả câu “Khê vân sơ khởi nhật trầm các, sơn vũ dục lai phong mãn lâu” được trích ra từ “Hàm Dương thành Đông Lâu”.






Phản kích cuối cùng
Buổi sáng hôm nay Triệu Tịch Vũ không nhận được ảnh chụp, mà là nhận được một thứ trong suốt giống như băng dán.
Rất nhanh điện thoại của Morioka Astoria gọi tới.
“Nhận được đồ chưa?”
“Đây là vật gì?”
***
Triệu Tịch Vũ đứng ở trước phòng làm việc của Cố Mặc Hàm, từ trong túi áo lấy ra vật kia nhìn nhìn, lại thả về, sau đó gõ cửa.
“Vào đi.” Thanh âm trầm thấp dễ nghe từ bên trong cửa truyền đến.
Cố Mặc Hàm ngẩng đầu nhìn thấy đi vào là Triệu Tịch Vũ, lại cúi đầu, trong thanh âm mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn, “Chuyện gì?”
Triệu Tịch Vũ đến gần, cúi đầu không dám nhìn Cố Mặc Hàm, lại thấy được di chúc trong tay Cố Mặc Hàm, vị trí người thừa kế bất ngò viết ba chữ Tần Vũ Dương, máu trong nháy mắt vọt lên đại não, cô đoạt tờ giấy kia xé thành từng mảnh, cuồng loạn la hét, “Cố Mặc Hàm! Anh thật sự vì Tần Vũ Dương mà ngay cả mệnh cũng định không cần sao? Anh còn muốn để lại tất cả tài sản cho cô ta! Cô ta có cái gì tốt! Cô ta đã làm gì cho anh? Em vì anh làm nhiều như vậy, anh lại đối với em như vậy!”
Cố Mặc Hàm tỉnh táo ngồi ở sau bàn làm việc, mặt không chút thay đổi nhìn cô ta nổi điên, mở miệng vẫn là khẩu khí lạnh như băng, “Cô đã làm cái gì cho tôi? Cô xác định cô là vì tôi mà không phải là vì bản thân cô? Triệu Tịch Vũ, cô đừng đem mình nghĩ đến cao thượng như vậy.”
Cố Mặc Hàm suy nghĩ một chút lại cười lạnh nói, “Tôi nhớ ra rồi, cô đã làm rất nhiều chuyện vì tôi, nhưng những chuyện này mang đến cho tôi đều là sự thống khổ cùng hành hạ vô tận.”
Mặc dù Cố Mặc Hàm ở vào vị trí bị nhìn xuống, nhưng khí thế lại bức người. Triệu Tịch Vũ tức giận đến toàn thân phát run, nước mắt lớn bằng hạt đậu không ngừng rơi xuống. Một lát sau, cô cắn chặt hàm răng đem hận ý trong mắt ép xuống, đưa tay lau nước mắt, cười có chút miễn cưỡng nói với Cố Mặc Hàm, “Mặc Hàm, xin lỗi. Hôm nay em là tới nói xin lỗi với anh, trước kia đều là lỗi của em, hi vọng anh có thể tha thứ cho em.”
Triệu Tịch Vũ chứng kiến ánh mắt nghi ngờ của Cố Mặc Hàm, dời đi tầm mắt ấp a ấp úng nói, “Em, em vừa rồi… Em vừa rồi quá kích động, về sau em sẽ không dây dưa với anh nữa.”
Đối với sự chuyển biến đột nhiên của cô ta, Cố Mặc Hàm có phần lo lắng, “Cô lại muốn làm gì?”
Triệu Tịch Vũ nhìn anh, chậm rãi mở miệng, “Em mệt mỏi rồi, em yêu một người không yêu em nhiều năm như vậy, hao tổn tâm sức, giở hết thủ đoạn, lại là kết quả như vậy, em mệt mỏi, em từ bỏ, anh đi tìm Tần Vũ Dương đi!”
“Cô nghĩ rằng tôi sẽ tin tưởng cô sao?”
“Em trong mắt anh lại không có uy tín như vậy sao?”
“Cô cứ nói đi?”
Triệu Tịch Vũ tức giận, lớn tiếng nói, “Em thật sự từ bỏ, anh không cần phải nhắm vào bang Thanh Điền nữa, về sau anh có thể ở bên Tần Vũ Dương, như vậy còn chưa đủ sao?”
“Chuyện gì ra chuyện đó, hai chuyện này không có liên quan, tôi đã sớm nói, tôi phải nhổ cỏ tận gốc.” Cố Mặc Hàm đứng lên nói, “Không còn chuyện khác thì cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô.”
Triệu Tịch Vũ nhìn a


XtGem Forum catalog