Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

nh, “Trước khi em đi có thể ôm anh một cái được không? Chỉ sợ là sau này chúng ta cũng không còn cơ hội gặp lại.”
Cố Mặc Hàm một mực từ chối, giọng nói lạnh như băng, “Cái này không cần thiết.”
Triệu Tịch Vũ hình như không nghe, một mực bổ nhào vào trong ngực Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Hàm lập tức đưa tay đẩy cô ta. Trong lúc lôi kéo, Triệu Tịch Vũ từ trong túi áo lấy ra một vật dán vào khẩu sung bên hông Cố Mặc Hàm.
Cố Mặc Hàm hết kiên nhẫn, dùng lực đẩy Triệu Tịch Vũ ra, cô ta không đứng vững ngã nhào trên đất. Cố Mặc Hàm cũng không thèm nhìn cô ta sải bước đi ra ngoài.
Triệu Tịch Vũ ngồi dưới đất cười ha ha, nụ cười trên mặt dần dần vặn vẹo.
Cố Mặc Hàm, anh muốn cùng Tần Vũ Dương ở bên nhau? Đừng có mơ! Anh yên tâm, chờ anh chết, em sẽ đi theo anh.
Hai ngày sau, Cố Mặc Hàm, Hà Văn Hiên cùng Lý Thanh Viễn đứng chờ trực thăng trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc. Ba người đều mặc áo đen quần đen, Lý Thanh Viễn còn bảnh bao đeo cặp kính mát.
Lý Thanh Viễn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, có chút nhàm chán, “Sao còn chưa tới?”
Hà Văn Hiên nhìn xa xa, “Đừng có gấp, thời gian còn chưa tới mà.”
Cố Mặc Hàm từ ban nãy thì đã trầm mặc, Hà Văn Hiên cho Lý Thanh Viễn một cái ánh mắt, trên mặt Lý Thanh Viễn lập tức mang theo nụ cười lớn đi tới, anh khoác lên bả vai Cố Mặc Hàm, cà lơ phất phơ mở miệng, “Sao vậy, Cố thiếu? Có phải vì sắp được vui vẻ bên chị dâu mà nói không nên lời không?”
Cố Mặc Hàm nhìn hai người bọn họ, “Trước kia đều là sáu người chúng ta cùng nhau hành động, lần này chỉ có ba người chúng ta, có điểm không quen.”
Hà Văn Hiên vỗ vỗ bả vai Cố Mặc Hàm.
“Các cậu có sợ không?”
Lý Thanh Viễn khì khì một tiếng, vẻ mặt đắc ý, “Tiểu gia tớ khi nào thì sợ qua chứ?”
Sau khi nói xong, đột nhiên kịp phản ứng, cau mày nhìn Cố Mặc Hàm, “Hàm tử, cậu không phải đã sợ rồi chứ?”
Cố Mặc Hàm thành thực gật đầu, “Tớ sợ. Tớ sợ hai người các cậu sẽ không quay về được, tớ sợ sau này tớ sẽ không còn được gặp lại Tần Vũ Dương.”
“Cậu nghĩ nhiều rồi đấy, chúng ta cũng không phải là lần đầu tiên, lần này mặc dù thực lực đối thủ cường mạnh hơn, nhưng chúng ta cũng không phải là kẻ ngốc, yên tâm đi!” Hà Văn Hiên an ủi cậu.
Tiếng ầm ầm của trực thăng từ xa đến gần, ba người lên máy bay mới nhìn đến ba người khác trên phi cơ, đều là vẻ mặt giật mình.
Thạch Lỗi cùng Mạc Sính Dã nhướng mày cười híp mắt nhìn bọn họ, Doãn Đông Tuân ngồi ở trên ghế lái cũng nở nụ cười.
“Các cậu sao lại ở đây?”
Doãn Đông Tuân thuần thục chống chế, “Năm đó ông cụ không phải là ép tớ làm phi công sao, kỹ thuật học nhiều năm như vậy vẫn không có cơ hội dùng tới, rốt cục hiện tại cũng có cơ hội, tớ sao có thể buông tha được chứ, nói đúng không các cậu?”
Thạch Lỗi cùng Mạc Sính Dã phối hợp gật đầu.
Cố Mặc Hàm quay đầu nhìn hai người kia, “Còn hai người các cậu?”
Thạch Lỗi vẻ mặt hưng phấn, “Tớ cãi lộn với bà xã, bị đuổi ra khỏi nhà không còn chỗ nào để đi, chỉ có thể tới tìm các cậu.”
Mạc Sính Dã vẻ mặt không phục, “Năm người các cậu đều tham gia, vì sao chỉ để lại tớ cô đơn một mình chứ, cho nên tớ cũng tới.”
“Những người khác đâu?”
“Các huynh đệ đi trước, chúng ta đến chỗ cũ tập họp.”
Cố Mặc Hàm thở dài, Lý Thanh Viễn ngược lại cười hì hì, “Thở dài cái gì nha, đến là tốt, đây mới là huynh đệ chứ! Đến!”
Sáu bàn tay cùng nhau nắm chặt.
Màn bắn súng đêm hôm đó kéo dài suốt cả đêm.
Bọn họ xông vào ổ của bang Thanh Điền, dọc theo đường đi không ngừng có người ngã xuống, người của đối phương, người của mình, tiếng súng không ngừng.
“Lão hồ ly kia đâu rồi?”
“Chia nhau tìm xem!”
Sáu người phân tán ra. Cố Mặc Hàm ném khẩu súng không còn đạn trong tay xuống, rút ra khẩu súng bên hông, mở bảo hiểm ra đi vào đại đường của bang Thanh Điền, thấy Morioka Astoria ở đằng sau một cây cột.
Trong gian phòng lớn như vậy, chỉ có hai người bọn họ, hai người nhìn nhau, bất ngờ đồng loạt giơ súng nhắm vào đối phương, bóp cò.
Cố Mặc Hàm phát hiện mình không có bắn ra được viên đạn, mà một viên đạn khác đang bắn về phía anh, xuyên vào cơ thể anh, anh từ từ ngã xuống, thấy được nụ cười âm hiểm trên mặt Morioka Astoria.
Nhưng, nụ cười của ông ta cũng không kéo dài được bao lâu, Cố Mặc Hàm nhìn sau lưng Morioka Astoria xuất hiện một người, người kia nổ súng bắn về phía Morioka Astoria, sung nổ bắn vào chỗ hiểm.
Trước khi Morioka Astoria ngã xuống thì nhìn về phía sau, vẻ mặt không thể tin, “Mày…”
Lúc này xông tới một đám người, tình cảnh hỗn loạn.
Cố Mặc Hàm rõ ràng cảm giác được máu đang từ từ chảy trên người mình, trước mắt anh xuất hiện khuôn mặt tươi cười của Tần Vũ Dương…






Tạm biệt Liễu Vận Ca
Tiếng nổ mạnh đùng đùng không ngừng vang lên, ánh lửa đốt sáng cả một bầu trời đêm …
Sau đêm đó, ở Nhật Bản thậm chí cả Đông Nam Á cái tên bang Thanh Long nhất thời được lan truyền đã trở thành lịch sử. Điều này cũng làm cho tất cả mọi người nhận thức được, sáu vị đứng đầu Phong Hoa là không thể trêu chọc và


Disneyland 1972 Love the old s