Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1922 lượt.

bảo vệ mình, không tìm được bất cứ thứ gì để tóm lấy, phản ứng đầu tiên của anh chính là thuận tay vơ lấy cô bé đang đứng giữa cầu thang. Thế là cả hai cùng ngã xuống đoạn cầu thang rất dài đó.
Kết quả là, anh đã ngã đè lên người Tử Kiều, ngoại trừ phần mặt ra, thì cả thân người cô bé đều bị thương. Mặc dù vậy, cô bé vẫn kiên cường không bật khóc, lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, sau đó chập choạng bỏ đi.
Chuyện hai người ngã cầu thang khiến tất cả mọi người trong côi nhi viện Phúc Lợi sợ hãi, may mà sau cùng không ai sao cả, sau đó côi nhi viện cũng củng cố trang thiết bị để nâng cao an toàn. Vì chuyện này, bố mẹ đã đánh cho anh một trận nên thân, hơn nữa còn cấm anh ra ngoài chơi suốt một tháng trời.
Về sau, khi vô tình nghe cuộc nói chuyện của bố mẹ, anh mới biết khi đó chân Tử Kiều đã bị sưng vù lên, phải nằm bất động trên giường cả tuần trời. Vậy mà cô bé vẫn kiên cường không khóc lóc gì.
Lần thứ hai gặp lại, Tử Kiều đã xuất hiện tại nhà họ Tăng với thân phận là “em gái” của anh, kể từ đó, anh có thêm một cô em gái. Bố mẹ đã nói với anh rằng, người em gái này chính là vật báu quý giá mà cả đời anh phải trân trọng.
Lúc đầu, Tăng Tử Kiều vẫn luôn ghét anh, có lẽ cũng do nỗi đau mà anh để lại cho cô trong lần gặp trước quá đỗi sâu sắc. Mãi cho tới khi cô lên lớp sáu, mối quan hệ giữa hai người mới bắt đầu được cải thiện. Có điều, cũng từ đó, càng lúc cô càng ỷ lại vào anh. Lúc nào anh cũng nhớ rằng, cô chính là người em gái mà cả đời này anh sẽ yêu thương, chăm sóc và bảo vệ hết mình.
Thế nhưng bắt đầu từ khi nào, mối quan hệ giữa hai người đã biến chất để dẫn đến tình trạng như ngày hôm nay?
Rất nhanh, Tăng Tử Ngạo đã hút hết cả điếu thuốc. Anh ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà trước mặt cho tới khi ánh đèn tắt hẳn mới quay người rời khỏi.






Ứng Tuyển
Thời gian trôi nhanh, mới đó mà đã nửa tháng rồi. Cho dù đang ở nơi nào, con người ta vẫn luôn cảm thấy bất lực vì “mặt trời vẫn còn, tìm đâu bóng râm”. Ngày nào nhiệt độ cũng lên tới hơn ba mươi độ, khiến ý chí đi tìm việc của Tăng Tử Kiều có phần sụt giảm. Ngoại trừ đến siêu thị mua các đồ cần thiết cho sinh hoạt, hầu như cả ngày cô đều ở nhà, đi ngủ, lên mạng, chơi trò chơi, trông có vẻ rất nhàn nhã nhưng thực chất lại vô cùng buồn chán. Tuy nhiên, cuộc sống như vậy thực chẳng khác gì một phế nhân.
Nếu cứ tiếp tục ở nhà như thế này, có lẽ Tử Kiều sẽ phát điên mất. Cô cần một công việc, bất luận là vì tiền hay cái gì thì nhất định phải tìm một công việc để làm. Cô soi gương, lặng người quan sát vầng trán của mình. Vết thương trên lông mày đang lên da non, đỏ hồng, thực sự rất giống một con phượng hoàng trùng sinh trong biển lửa.
Trùng sinh? Tử Kiều bất giác nhớ đến Tăng Tử Ngạo. Kể từ hôm đó, cô chẳng nể mặt tuyệt tình đuổi anh đi, hai người không hề gặp lại nhau, cô cũng chẳng nhận được bất cứ cuộc điện thoại hỏi thăm nào của anh nữa. Ngày hôm sau, cô tìm một cửa hàng dịch vụ trên báo thay khóa cửa lớn, lại còn ném mọi đồ vật thuộc về anh vào thùng rác, khiến các thím thu dọn phế phẩm sướng run người.
Căn nhà này hiện tại chẳng còn tìm thấy bất cứ thứ gì thuộc về anh nữa. Nhớ lại trong ba hôm nằm viện, anh chăm sóc cô tận tình, chu đáo, ăn nói dịu dàng, yêu thương, tất cả mọi thứ khiến cô cảm động. May mà cô vẫn có thể giữ vững phòng tuyến, để bản thân không lâm vào tình trạng như trước kia.
Viên Nhuận Chi xem kĩ tư liệu về hai công ty mà Tử Kiều vừa gửi đến, khi xem đến công ty thứ hai, cô gõ một dòng chữ: “Không ngờ cậu trúng tuyển vào MK?”
Tăng Tử Kiều nhanh chóng đáp lại: “MK? Lúc đầu mình cảm thấy cái tên này như đã nghe ở đâu đó rồi, cho nên mới nộp hồ sơ vào. Làm sao thế?”
Viên Nhuận Chi thầm nghĩ: “Phí lời! Ông chủ của công ty này đã làm anh trai của cậu hai mươi năm nay, rồi còn làm chồng của cậu hơn ba tháng, không quen mới lạ đấy!”
Trước kia, Tăng Tử Kiều liên tục đòi Viên Nhuận Chi kể lại tất cả những chuyện giữa hai người để cô có thể nhớ lại, thế nhưng tuyệt đối không được nhắc đến Tăng Tử Ngạo.
Viên Nhuận Chi xem qua tư liệu về MK, nhưng không hề nói đó là công ty của Tăng Tử Ngạo. Cô cảm thấy, dù gì bây giờ Tiểu Kiều cũng mất trí rồi, lại không biết MK là công ty của sư huynh, chi bằng cứ để cô đi thử một lần xem sao. Chuyện tối hôm đó, sư huynh nhất định không giận Tiểu Kiều đâu, thấy Tiểu Kiều đi dự tuyển, nói không chừng lại còn thấy vui nữa là khác. Nếu Tiểu Kiều làm việc ở MK, có sự chăm sóc của sư huynh, cô cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Thế là cô liền chat lại: “MK là một công ty quảng cáo rất tốt, các hạng mục quảng cáo của công ty mình hiện nay đều do MK đảm nhiệm, cậu hãy đến MK ứng tuyển trước đi.”
Phía bên này, Tăng Tử Kiều nhìn vào chữ MK trên màn hình, nghĩ một hồi rồi chat tiếp: “Được thôi, vậy mình sẽ tới MK phỏng vấn trước.”
“Nếu cậu dự tuyển thành công, mình sẽ mời cậu một bữa thịnh soạn.”
“Nhất ngôn cửu đỉnh.”
“Tứ mã nan truy.”
Viên Nhuận Chi gửi một biểu tượng cổ vũ, không quên dặn dò thê