Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342630

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2630 lượt.

nó tái giá lắm. Chuyện mẹ nó ngoại tình chính nó phát hiện ra đấy chứ, nó căm thù hành động của mẹ nó đến tận xương tủy, thề không nhận có bà mẹ ấy. Hơn nữa, thằng bé năm nay thi đại học rồi, con cái lên đại học giống như chim dang cánh bay đi, ít có thời gian ở nhà, chẳng làm em khốn đốn đâu, cứ làm bạn bè bình thường với Hạng Quân trước, coi như thêm một người bạn. Sớm muộn gì em cũng phải kiếm đối tượng để kết hôn, thế thì sao có người muốn làm quen em lại từ chối chứ? Cho người ta cơ hội cũng tự tạo cơ hội cho mình. Được rồi, tối nay cùng đi ăn cơm, quyết định vậy nhé!”






Cho người khác cơ hội cũng chính là tự tạo cơ hội cho mình… Vì những lời này mà Tần Chiêu Chiêu bắt đầu thử qua lại với Hạng Quân. Dù sao cô đã hai mươi tám tuổi rồi, có đối tượng tương đối thích hợp thì cũng không nên quá xét nét. Cuộc sống đến một mức độ nào đó nhất định phải biết bỏ qua nhiều thứ.
Hạng Quân rõ ràng có tình cảm với cô, ấn tượng của cô về anh cũng không tệ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức không tệ mà thôi. Làm bạn bè bình thường không vấn đề gì nhưng làm bạn trai, thậm chí làm người bầu bạn cả đời… hình như vẫn còn thiếu chút gì đó… Thiếu một chút cảm giác khiến trái tim loạn nhịp.
Hạng Quân sinh ra trong gia đình quân nhân, trưởng thành trong môi trường quân đội, ba mẹ, anh chị em đều từng đi lính. Sống lâu trong môi trường quân kỷ, dần dần mưa dầm thấm lâu, ở anh hình thành tính cách hào sảng cùng tác phong xử sự mọi chuyện mạnh mẽ, gọn gàng. Tiếp xúc với Tần Chiêu Chiêu hai tháng, anh cảm thấy vô cùng ưng ý cô, chính thức mời cô về thăm nhà mình.
“Ba mẹ anh cũng ở Thâm Quyến, hai cụ muốn gặp em. Cuối tuần này nếu em có thời gian rảnh thì qua nhà anh ăn cơm nhé!”
Tần Chiêu Chiêu ngẩn người, lời mời này đồng nghĩa với việc chính thức xác định quan hệ giữa hai người. Lần này cô đến chính là con dâu về ra mắt ba mẹ chồng. Có nên đi hay không đây? Cô hơi chần chừ. “Không biết cuối tuần này công ty em có phải làm thêm giờ không nữa, đến lúc ấy rồi tính ạ!”
Nói xong, anh còn đưa bát cơm ra trước mặt cô. “Em ăn không hết thì gạt bớt sang đây cho anh, anh ăn giúp em.”
Tần Chiêu Chiêu như tìm được cứu tinh, nhưng lại có chút do dự, dù sao đồ trong bát cũng bị cô ăn vài miếng rồi, gạt bớt sang cho anh thật không tiện. Thứ nhất, ba mẹ anh còn cả đây, sao cô có thể để anh ăn “đồ thừa” của mình được? Thứ hai, tuy đến nhà anh làm khách nhưng quan hệ của hai người chưa thân mật đến vậy, sao có thể tùy tiện chia đồ ăn? Quen biết nhau hai tháng, hai người đối đáp lấy lễ làm đầu. Cô luôn luôn rụt rè, tự trọng; những lúc ở cùng cô anh cũng khá thủ lễ, chưa từng tiếp xúc thân thể, trừ một lần cùng nhau qua đường, có một chiếc xe vượt đèn đỏ lao như bay về phía hai người, anh kéo tay cô một cái, rồi nắm tay dắt qua đường. Lần đầu nắm tay nhau khiến cô đỏ bừng mặt, nhắc tới cũng thật tội nghiệp, hai mươi tám tuổi, lần đầu tiên được nắm tay một chàng trai đi ngoài đường.
Thấy cô chần chừ không làm gì, Hạng Quân liền chủ động đưa bát cơm đầy ắp của cô lên, gạt sang bát mình. “Em không ăn hết, vậy để anh xử lý hộ em một ít thịt trước nhé!”
Những hành động thân mật, không chút khách sáo này lại khiến Tần Chiêu Chiêu đỏ mặt thêm lần nữa. Cô khẽ nhìn trộm sang vợ chồng họ Hạng, cũng may hai người đều đang cười híp mắt, không hề có vẻ hờn giận.
Tần Chiêu Chiêu không biết, bộ dạng đỏ mặt liên tục ấy khiến hai vợ chồng Hạng thị vô cùng ưng ý. Trong mắt họ, cô gái điềm đạm, nhã nhặn, hay ngại ngùng này hơn cô con dâu cũ tính trăng hoa không thích an phận cả chục lần. Hạng Quân cũng thích nhìn cô đỏ mặt, anh mãi không quên được lần nắm tay dắt cô qua đường ấy. Một cô gái hai mươi tám tuổi dễ đỏ mặt như vậy khiến anh vô cùng ngạc nhiên và bất ngờ, cũng nhờ thế anh biết cô vẫn là một cô gái cực kỳ thuần khiết, rõ ràng chưa từng “thân mật tiếp xúc” với ai. Ở tuổi của cô, chuyện này đúng là chuyện lạ.
Trước sự bất ngờ và ngạc nhiên của Hạng Quân, chị Lưu xác nhận Tần Chiêu Chiêu vẫn còn rất thuần khiết: “Chiêu Chiêu ở công ty em bao nhiêu năm rồi, đúng là một cô gái tốt cực kỳ khó tìm. Tính tình điềm đạm, làm việc cẩn thận, chẳng bao giờ vướng điều tiếng thị phi, sống rất biết tiết kiệm, không hề tiêu xài hoang phí. Càng không bao giờ coi tình cảm như trò đùa để động chút là ở chung rồi nạo thai này kia giống mấy con bé khác. Cô ấy lúc nào cũng biết giữ mình. Hạng Quân, nếu không phải là cô gái tốt như thế, làm sao em dám giới thiệu cho anh.”
Nghe kể xong, Hạng Quân vô cùng đắc ý; bao nhiều ngạc nhiên hóa thành sung sướng, vui vẻ. Cô vợ trước cho anh mọc một cái sừng, nhưng giờ anh lại gặp được một cô gái trong sáng, thuần khiết, chuyện này khiến anh có cảm giác tựa như đền bù ít nhiều.
Từ nhà Hạng Quân về, ba mẹ anh nhiệt tình và Hạng Hiểu Đông lễ phép mang tới cho cô cảm giác tốt đẹp. Cô cảm thấy người Hạng gia ai cũng tốt, Hạng Quân lớn hơn cô mười hai tuổi nhưng luôn biết chăm sóc và quan tâm cô, không thể không thừa nhận, cảm giác được người khác