Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2641 lượt.
g thể ngày ngày gặp cậu nhưng tiếng dương cầm vẫn quẩn quanh không dứt như sợi tơ tình trong suốt âm thầm siết lấy trái tim thiếu nữ lần đầu rung động. Tần Chiêu Chiêu nghe tiếng đàn mà nhớ nhung Kiều Mục, song buồn ngập lòng, hoàng hôn buông trong đáy mắt.
Một ngày Chủ nhật, ba mẹ đã đi làm, chỉ có mình Tần Chiêu Chiêu ở nhà làm bài tập. Đang hí hoáy viết bài thì trời nổi cơn dông, mưa ào ào trút xuống, cô bèn nhanh chóng ra ngoài thu hết quần áo đang phơi. Vô tình quay đầu lại, thấy quần áo phơi trên hiên Kiều gia bên kia không có ai cất, chỉ chực bị cuốn theo gió lớn.
Tần Chiêu Chiêu liền xông mình vào mưa gió, chạy sang Kiều gia gọi người ra cất quần áo, nhưng gọi mãi chẳng thấy ai đáp, rõ ràng cả nhà đi vắng. Cô biết Kiều Mục phải đi học đàn nên không bao giờ ở nhà vào Chủ nhật, mà xem chừng hôm nay vợ chồng Phó giám đốc Kiều cũng ra ngoài mất rồi. Quần áo phơi trên ban công bị gió giật tung khỏi mắc, phấp phới trong nưa gió rồi rơi khỏi lầu.
Bất chấp mưa to, Tần Chiêu Chiêu chạy một vòng sang khu “Trung Nam Hải” nhặt hết quần áo bị gió cuốn xuống đất mang về nhà mình. Quần áo rơi xuống đất lấm bẩn hết cả, cô bèn giặt lại hết một lượt. Riêng chiếc áo sơ mi trắng của Kiều Mục bị dính bẩn đã được cô giặt đi giặt lại tới ba lần, giặt tới khi cả chiếc áo sạch tinh, trắng bong như tuyết. Sau đó cô mang chiếc áo vào phòng, tim đập rộn ràng, đỏ mặt một vầng, lén hôn một lượt khắp chiếc áo sơ mi.
Sau này nghĩ lại, Tần Chiêu Chiêu nhận ra đây là nụ hôn đầu tiên của mình, bởi vì đây là lần đầu tiên cô dùng môi để diễn tả thứ tình cảm mê đắm. Dù chỉ là hôn chiếc áo sơ mi nhưng đây là áo mà người cô thầm thương vẫn mặc. In dấu lên lớp vải bong này cũng chính là khắc dấu lên da thịt người mình thích; nhưng cậy sẽ chẳng bao giờ biết được mình đã gián tiếp nhận nụ hôn của cô.
Nụ hôn gián tiếp này mang tới niềm hạnh phúc vô vàn và cảm giác tội lỗi vô bờ cho cô bé mười bốn tuổi như Tần Chiêu Chiêu. Con gái tuổi này đã mơ hồ hiểu được cảm giác đang yêu ra sao nhưng càng hiểu rõ hơn thế nào là không thể yêu. Theo lời thầy cô, ba mẹ thì con gái còn nhỏ mà đã yêu đương là chuyện nhục nhã không thể chấp nhận được. Thế nhưng cô không thể kiềm chế trái tim mình, chỉ biết âm thầm chịu đựng mâu thuẫn giữa hạnh phúc và tội lỗi ngày ngày giày vò tâm can. Tâm tư thiếu nữ nhớ nhưng luôn giống nhau: tỉnh tỉnh mơ mơ, thoắt vui thoắt buồn.
Tần Chiêu Chiêu không đáp lời cô, ảo não cúi đầu không nói không rằng. Đàm Hải Yến bên cạnh đành nhanh nhẹn đứng lên đỡ lời: “Thưa cô, hôm nay Chiêu Chiêu không khỏe, để em học hộ bạn ấy ạ!”
Tần Chiêu Chiêu lấy cớ bị ốm xin về trước, chầm chậm đi bộ về nhà; tới ngã tư nơi vẫn thường đứng chờ Kiều Mục ngày trước, cô dùng lại. Con đường phía xa, trăm người đi qua nhưng hình bóng người cô thầm thương lại không thấy. Người chuyển đi rồi, từ giờ rất có thể vĩnh viễn chẳng cnf cơ hội gặp lại. Nghĩ đến đây, hai mắt đã ướt sũng.
Qua làn nước nhạt nhòa, cô chợt thấy một chiếc Santana phóng vụt qua trước mặt. Cả người cô run lên khi thấy khuôn mặt Kiều Mục thoáng hiện sau lớp cửa xe. Lòng cô cuộn lên như sóng triều ào ào vỗ bờ, chỉ muốn chạy tới ngăn chiếc xe lại mà nói cho thiếu niên trong xe bấy lâu nay mình vẫn thầm thương trộm nhớ cậu…
Muốn rất nhiều nhưng vẫn không dám hành động. Cuối cùng cô bé mười bốn tuổi đành nước mắt lưng tròng nhìn chiếc xe mỗi lúc một xa mà nức nở trong lòng: “Kiều Mục à, mình thích cậu!”
Chiếc xe vô tâm chạy xa mãi rồi mất hút trong trời chiều.
Từ ngày Kiều Mục chuyển đi, Tần Chiêu Chiêu bỗng thành người ưa dạo phố. Cuối tuần nào cô cũng đi bộ vào thành phố chơi, đi mãi cuối cùng cũng chỉ đến một nơi – quận Tân Thành phía bắc, cô vẫn luôn mong có thể vô tình gặp Kiều Mục trên đường. Có điều, Tân Thành rộng lớn như vậy, đi mấy ngày còn chưa hết, đường phố bốn bề đông đúc, sao có thể dễ dàng muốn là gặp được người ở đây?
Lúc ở nhà, cô cũng thường ngẩn người nhìn sang ban công tầng ba ngôi nhà bên kia tường. Nơi ấy vẫn còn người của Kiều gia nhưng không còn tiếng đàn du dương mỗi chiều nữa. Thỉnh thoảng cũng nghe thấy đôi ba tiếng nhạc rời rạc, chói tai vang vọng lại, tác giả là đứa con gái sáu tuổi của Kiều Diệp, con bé vẫn thường múa may với chiếc đàn organ được cậu để lại cho. Mỗi lần tiếng nhạc vang lên, lòng cô lại phiền muộn.
Thành tích học tập của Tần Chiêu Chiêu đột nhiên tuột dốc, từ đứng đầu lớp rớt xuống thứ hai mươi mấy. Tâm trí cô đã đi theo Kiều Mục từ buổi chiều hôm ấy, giờ đây không phút nào không nhớ nhung cậu.
Giáo viên chủ nhiệm gọi riêng cô ra phê bình chuyện học hành sa sút kém, cô giáo vô cùng thất vọng, tâm sự: “Tần Chiêu Chiêu, trước giờ em luôn là học sinh giỏi, cô vẫn hy vọng năm nay em thi vào cấp ba giành kết quả cao. Năm ngoái cô có một học sinh giành á khoa toàn thành phố, vào thẳng trường trung học thực nghiệm. Năm nay trong lớp cô rất coi trọng em, thế nhưng giờ em làm cô lo quá.”
Trường trung học thực nghiệm? Đôi mắt vô hồn bấy lâu của