XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.

Tần Chiêu Chiêu đột nhiên sáng bừng. Phải rồi, sao cô lại quên nhỉ, Kiều Mục học ở trường cấp hai thực nghiệm, thành tích của cậu dư sức vào trường cấp ba của Bộ (1). Nếu cô cũng có thể học ở ngôi trường tốt nhất toàn thành phố này, hẳn sẽ có cơ hội gặp lại Kiều Mục; may mắn có khi còn được học chung lớp cũng nên.
(1). Các trường cấp ba do trường đại học thành lập.
Tưởng tượng về tương lại tốt đẹp này khiến Tần Chiêu Chiêu kích động không thôi, đứng thẳng lên nói với cô giáo, cũng là tự dặn chính mình: “Thưa cô, xin xô cứ yên tâm, em nhất định chăm chỉ học tập ạ.”
Tần Chiêu Chiêu bắt đầu dốc sức học đêm học ngày, thành tích trượt dốc vựa dậy nhanh chóng: thi giữa kỳ đã năm trong top ba của lớp. Cô giáo vui mừng hớn hở, quả thật đã không nhìn lầm cô học trò này.
Tần Chiêu Chiêu đạt kết quả tốt như vậy khiến ba mẹ vô cùng vui mừng. Tần ba dặn con: “Con gái, cố gắng học hành chăm chỉ, sau anyf nhất định phải thi đỗ đại học đấy. Ba con không được học hành, cả đời chịu thiệt, làm việc mấy chục năm trời vẫn chỉ là tay công nhân quèn. Ngày mới vào nhà máy có bằng cấp hai thì ba đã sớm được thăng quan rồi. Nhưng ba chỉ cố học hết cấp một, muốn được cất nhắc cũng chịu.”
Ba Tần Chiêu Chiêu xuất thân ở miền núi, cũng nhờ nhập ngũ mới được phân về thành phố công tác rồi thành người ở đây. Có điều, muốn làm người thành phố cũng chẳng vui sướng gì, trình độ văn hóa thấp nên ban đầu ông bị điều xuống phụ ở bếp ăn chứ không được làm việc liên quan đến kĩ thuật. Con trai quê, công việc cũng không khá, sống ở thành phố rất khó kiếm vợ, mãi tới năm hai mươi chin tuổi ông mới kết hôn với mẹ Chiêu Chiêu. Tần ba nhanh nhạy nhận ra là m việc ở nhà máy thế này mà không có trình độ kĩ thuật thì không được, vì thế tự nghiên cứu, cuối cùng ông cũng được điều sang làm công nhân kĩ thuật. Ở nhà máy có một kĩ sư họ Trịnh vẫn thường khen ông là người thông minh, sáng dạ, học cái gì giỏi cái ấy, tiếc là ít học, nếu không hẳn cũng có thể thành kĩ sư. Bao nhiêu năm rồi chuyện này vẫn khiến Tần ba thầm tiếc cho bản thân, tới giờ ông chỉ biết trông chờ vào con gái yêu giúp mình thỏa mộng học hành.
Mẹ hỏi muốn thi trường nào, cô lập tức trả lời không cần suy nghĩ: “Mẹ, con muốn thi vào trường trung học thực nghiệm.”
Tần ba vỗ tay hứng khởi. “Được! Con gái ba phải có chí khí thế mới đúng! Đã không thi thì thôi, đã thi thì phải thi trường tốt nhất.”
“Nhưng ba ơi, học phí ở trường trung học thực nghiệm đắt hơn trường bình thường nhiều.”
Trường trọng điểm của thành phố có điều kiện cơ sở vật chất và đội ngũ giáo viên tốt nên học phí không hề rẻ. Tần Chiêu Chiêu muốn thi vào trường trung học thực nghiệm nhưng lại thấy vô cùng áy náy với ba mẹ vì sẽ khiến hai người lao tâm khổ tứ lo học phí cho mình.
Tần ba lại cười ha ha: “Học phái đắt một chút có sao? Chiêu Chiêu, chỉ cần con thi đỗ, ba nhất định sẽ lo cho con đi học.”
Nhắc tới tiền nong nhưng ba cô không cau mày lo lắng như trước kia nữa, mắt mẹ cô không khỏi sáng bừng. “Mình à, có phải có hi vọng gì không?”
Ba cô vui mừng gật đầu một cái thật mạnh. “Ừ, tôi với mấy ông bạn có thể nhận thầu được một món lớn, hoàn thành thì mình có tiền sửa lại nhà cửa luôn, sống thoải mái một chút.”
Trong khu tập thể, những người có điều kiện đều đã mua nhà rồi chuyển vào thành phố, kém hơn chút cũng hùn vốn xây sửa lại nhà cửa hoặc cất thêm lầu mới. Kể cả những người không đủ tiền mua nhà, hoặc đã quen sống nhà trệt không tính lên tầng cũng phải sửa sang, cải tạo lại nhà cũ: lát lại sàn, trát tường hay xây thêm công trình phụ… để cả nàh thoải mái hơn.
Vợ chồng Tần gia chưa bao giờ nghĩ đến việc mua nhà. Vợ chồng công nhân bình thường như họ ngoại trừ lương tháng ra chẳng có thêm khoản thu nào khác, nửa đời người vất vả thắt lưng buộc bụng mới để ra hai vạn đồng. Nếu mang cả đi mua nhà rồi, sau này con gái học đại học lấy đâu ra tiền lo cho con? Hơn nữa họ chỉ có một cô con gái sớm muộn gì cũng đi lấy chồng, mua nhà rồi sau này cũng chẳng để lại cho ai. Rất nhiều gia đình chỉ có một con gái ở Trường Cơ cũng tính toán thế, có con trai bắt buộc phải mua thêm nhà, không thì không cưới được vợ. Ngày đó, người ở đây suy nghĩ đơn giản vậy thôi, cần chỗ ở thì mới mua nhà, không cần thì chẳng mua làm gì. Có tiền nắm chắc trong tay thấy an tâm hơn, mấy chuyện như “mang tiền đi đầu tư” thì họ chưa bao giờ nghe tới chứ đùng nói là nghĩ đến mà làm. Chính vì nghĩ thế mà sau này nhắc tới chuyện mua nhà, hai vợ chồng Tần gia lại hối không kịp. Nhớ ngày đó mới mở mang khu Tân Thành ở phía bắc thành phố, chỉ cần bỏ ra ba, bốn vạn đồng là mua được ngôi nhà trăm mét vuông. Mười năm sau, giá đất ở đây đã lên đến mười mấy, hai mươi vạn một căn, ba, bốn vạn đồng năm đó đến giờ chẳng mua được gì nữa rồi.
Tần Chiêu Chiêu nghe ba mẹ bàn chuyện sửa nhà, vui mừng quá đỗi. “Thật ạ? Ba à, nhà mình cũng sửa sang rồi xây thêm công trình phụ ạ?”
“Đương nhiên rồi. Chờ ba kiếm được tiền rồi mình tân trang nhà cửa, xây thêm cái nhà vệ sinh nữa. Trước kia mỗi lần đi vệ sinh lại phải chạy cả chục mét,