Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342656

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2656 lượt.

n tìm hiểu xem thật ra thân thể người khác giới như thế nào, nếu có thể nhìn rồi sờ thử thì không biết có cảm giác gì. Lúc này đây, Tần Chiêu Chiêu như con dê non dâng tới tận miệng, hai mắt đẫm lệ run rẩy trước mặt, nếu cậu đưa ra điều kiện đảm bảo cô không dám chối từ.
Tim đập loạn trong ngực, kích động, căng thẳng, kích thích, mong chờ… Cậu hít thật sâu, đánh bạo quờ hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi về phía cô, định sờ vào ngực cô. Bộ ngực căng tròn của thiếu nữ luôn là thứ hấp dẫn tầm mắt của nam sinh nhất.
Tay còn chưa chạm tới vạt áo, Tần Chiêu Chiêu từ đầu đến cuối vốn ngây ngốc đột nhiên thét lên chói tai, ra sức đẩy cậu. Trong tay cô còn có một con dao sắc lẹm, lưỡi dao không chút khách khí rạch xuống tay phải cậu một nhát. Lưỡi dao sắc bén cứa vào da thịt, đau đớn dấy lên, cậu nhanh chóng cúi đầu xem thương thế, cô lợi dụng cơ hội chạy mất tăm.
“Thịt dê” không thấy đâu, còn lãnh một nhát dao, làm sao Lâm Sâm có thể nuốt trôi cơn giận này? “Tần Chiêu Chiêu… Tôi sẽ không tha đâu.”
Tới giờ… Lâm Sâm đột nhiên nhận ra, lúc trước kỳ thực nên cứ thế mà quên đi cho xong. Tần Chiêu Chiêu vốn luôn tỏ ra nhẫn nhịn, chịu bắt nạt nhưng… hóa ra lại là con thỏ non có thể cắn người. Cái kiểu cầm dao hung hăng xông vào cậu như vậy rõ ràng là chán sống rồi. Vốn cậu cũng xấu hổ không muốn thừa nhận, nhưng sâu trong đáy lòng lúc ấy đã bị cô dọa cho phát sợ. Nhất là khi cậu vất vả lắm mới né được nhát dao toàn lực của cô, thấy con dao cắm phập vào tấm bảng đen, mồ hôi lạnh tuôn ướt sống lưng cậu. Điên rồi, con bé này điên rồi!






Sau này nhớ lại chuyện đã xảy ra, Tần Chiêu Chiêu có cảm giác khi đó hẳn mình đã hóa điên thật. Lúc lăm lăm con dao trong tay lao về phía Lâm Sâm, trong đầu cô chỉ có duy nhất một ý niệm: Khinh người quá lắm, lần này tôi liều mạng với cậu. Cô quên hết mọi chuyện, bất chấp hậu quả; nếu không phải Kiều Mục và cán bộ lớp xông vào cản cô lại, không biết cô còn điên cuồng tới mức nào nữa.
Chính Kiều Mục là người giúp cô tỉnh táo lại, cậu và lớp trưởng thay phiên nhau nắm chặt tay cô, cố gắng an ủi để cô yên lòng: “Tần Chiêu Chiêu, không nên xúc động như vậy, mình tin cậu không phải kẻ cắp mà. Là Lâm Sâm cố tình đổ oan cho cậu thôi.”
Tần Chiêu Chiêu lại òa khóc, nước mắt ướt mặt, nức nở không thành tiếng. Kiều Mục tin tưởng cô, cậu ấy tin tưởng cô, với cô như vậy cũng đủ rồi. Cô không sợ cả thế giới này gọi mình là con nhỏ ăn trộm, là đồ ăn cắp; chỉ cần cậu không tin, thì bao nhiêu lạnh nhạt, chế giễu của người đời với cô đều chẳng đáng gì.
Thực tế, không chỉ một mình Kiều Mục tin tưởng cô, giáo viên chủ nhiệm cũng tin cô. Xưa nay cô vẫn luôn tỏ ra là người thành thật, an phận còn Lâm Sâm vốn nổi tiếng là học sinh cá biệt, chuyên kiếm cớ gây sự. Vì thế trong mắt giáo viên, rõ ràng là Lâm Sâm đang giở trò, kiếm chuyện để bắt nạt các bạn nữ. Kết quả, Lâm Sâm bị ban giám hiệu nghiêm khắc xử lý, còn cô thì chẳng bị ảnh hưởng gì.
Đến khi Đàm Hiểu Yến nghe được những chuyện xảy ra hôm ấy, cô không khỏi tán thưởng, cứ tấm tắc mãi: “Chiêu Chiêu, lẽ ra cậu phải sớm tỏ ra lợi hại như thế mới phải. Lần này cậy uy phong chí khí như vậy, từ nay về sau đảm bảo trong lớp không còn ai dám ức hiếp hay bắt nạt cậu nữa.”
Lăng Minh Mẫn sắc bén nhận ra cô chỉ là dân ngoại đạo không hiểu gì, bật cười. “Tần Chiêu Chiêu, cậu làm thế nào mà nghe ra mênh mông mưa rơi tí tách thế? Vốn dĩ khúc nhạc này đâu có tả cảnh mưa rơi mùa thu. Cậu hiểu sai rồi, bản nhạc là Lời thì thầm mùa thu, thì thầm là nhỏ to trò chuyện ấy, không phải “tí tách mưa rơi” đâu.”
Các bạn nữ trong lớp được dịp cười vang, Tần Chiêu Chiêu thẹn đỏ mặt, hai mắt rơm rớm. Trên lớp, cô âm thầm nín nhịn không khóc nhưng đêm hôm ấy về nhà đã lặng lẽ khóc suốt đêm, là dân ngoại đạo không hiểu nhạc lý nên cô mới bị Lăng Minh Mẫn giễu cợt như thế.
Trước kỳ nghỉ đông, thiệp mừng năm mới phấp phới khắp sân trường. Học sinh trung học thích nhất là tặng nhau thiệp mừng, vì thế mỗi dịp lễ tết các quán nhỏ quanh trường lại thi nhau bày ra vô số thiệp mừng đẹp đẽ để mọi người tự do lựa chọn. Thiệp mừng vô cùng phong phú, loại có nhạc, loại có hình, có thiệp ép hoa khô, cũng có cả thiệp 3D… muôn hình muôn vẻ, nhìn cũng đủ hoa mắt. Nhiều học sinh trong trường mua liền một lúc mười mấy, hai chục tấm.
Ngày ấy, Tần Chiêu Chiêu sợ nhất là những dịp thế này, vì cô không có nhiều tiền để mua thiệp tặng bạn bè. Học sinh trường trung học thực nghiệm phần lớn là con nhà khá giả nên thường chọn những món xinh đẹp, đắt tiền mang tới lớp; với tình hình của cô làm sao có thể “có đi có lại” với họ được chứ?
Đúng lúc cô đang rầu ruột thì Đàm Hiểu Yến tìm tới, tặng cô một xấp thiệp chúc mừng, không phải một, hai tấm mà là cả xấp thiệp hình trái tim vô cùng độc đáo.
“Chiêu Chiêu, lấy mấy cái thiệp này đi tặng bạn cùng lớp nhé!”
“Cậu lấy đâu ra nhiều thiệp thế?”
“Lớp mình có một cậu nhà mở cửa hàng văn phòng phẩm. Hai hôm trước nhà họ mới nhập một lô thiệp thừ Quảng Châu về, mình bảo