Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2660 lượt.
g nói gì hết.”
Sáng hôm sau, Tần Chiêu Chiêu không dám đến trường. Tuy vẫn xách cặp ra khỏi nhà như mọi ngày nhưng trước sau cô vẫn không dám bước chân vào trường. Cuối cùng, nước mắt lã chã, cô tới trường tìm Đàm Hiểu Yến.
Lời chưa nói hết, hai mắt cô đã ầng ậng nước, bù lu bù loa lên. Đàm Hiểu Yến tức điên người. “Chiêu Chiêu, cậu sợ cái gì thằng Lâm Sâm kia? Hắn có chứng cứ gì mà bảo cậu đã trộm tiền? Gan cậu nhỏ quá đấy, mới bị hắn dọa một tí mà đã rối beng lên. Cậu cứ bảo đấy là tiền của cậu xem hắn nói được gì nào?”
Lúc ấy đúng là Tần Chiêu Chiêu bị dọa sợ quá mà rối tinh lên, chỉ biết liều mạng giải thích đây là tiền mình nhặt được, không phải đồ ăn trộm. Thực ra, nếu cô bình tĩnh, hoàn toàn có thể khăng khăng cãi lại đây là tiền của mình, mắt nào của Lâm Sâm thấy cô ăn trộm chứ? Nhưng lúc ấy cô bị dọa cho vỡ mật, hoàn toàn không thế chống chế hay phủ nhận gì, chỉ biết liều mình giải thích đây là tiền mình nhặt được, hoàn toàn không phải ăn trộm. Bởi vì cô bỗng nhớ lại Hạ Cầm năm ấy… Nếu mang cái tội “kẻ cắp” theo mình thì thật kinh khủng.
“Cậu chẳng việc gì phải sợ hắn hết, cứ yên tâm mà đi học. Nếu hắn tố cáo cậu với giáo viên thật thì cậu chỉ cần trấn tĩnh một chút, yêu cầu đối chất với hắn, bảo hắn mang chứng cứ ra đây.”
“Mình… mình không dám.”
Đến chiều, Tần Chiêu Chiêu to gan lớn mật quay lại trường. Giờ trong cặp cô có thêm một con dao gọt hoa quả, là Đàm Hiểu Yến đưa cho cô tiếp thêm dũng khí. Chính cô cũng tự dặn lòng: “Không phải sợ gì hết, cùng lắm là liều mạng với Lâm Sâm.”
Vừa tới cửa lớp, Tần Chiêu Chiêu bắt gặp Kiều Mục, cậu gật đầu cười với cô. “Chiêu Chiêu đi học rồi à? Sáng nay sao lại nghỉ thế?”
Cậu còn nhận ra sáng nay cô không đến lớp, nhất thời trong lòng Tần Chiêu Chiêu tràn đầy niềm vui không nói nên lời, miệng lắp bắp: “Mình… mình… bận chút chuyện.”
“Bận việc à? Lớp trưởng thấy cậu nghỉ học mà không xin phép còn tưởng cậu bị bệnh rồi hỏi trong lớp xem có ai biết nhà cậu ở đâu không. Mình vốn định hết giờ sẽ dẫn mọi người đến nhà thăm cậu, giờ thì không cần rồi.”
“Không cần, không cần đâu. Lần sau nghỉ học mình sẽ nhớ xin phép.”
Tần Chiêu Chiêu thầm than nguy hiểm. Nếu Kiều Mục đưa mọi người tới nhà cô, thấy phòng ốc sơ sài nhếch nhác như thế, cô làm sao có thể không biết xấu hổ mà tiếp các bạn được chứ?
Xã hội dù có cường điệu rêu rao mấy khẩu hiệu người người không phân biệt giai cấp hay giàu nghèo chưa chắc đã nhục, giàu không chắc đã vinh hay gì đó chăng nữa thì đối với một đứa trẻ mười mấy tuổi, chỉ cần ý thức được chuyện nhà mình nghèo khó hơn trong khi người khác giàu có thì đều ít nhiều nảy sinh cảm giác tự ti, không muốn để các bạn, nhất là các bạn có gia thế tốt đẹp đến làm khách trong căn nhà nhếch nhác của mình. Không thể gọi đây là ham chuộng hư vinh, chẳng qua chẳng ai muốn đem những mặt không bằng người mà phô ra cho người khác xem.
Vào phòng học, Tần Chiêu Chiêu không cố tình nhìn xuống dãy cuối nhưng khóe mắt vẫn liếc theo, cảm nhận rất rõ Lâm Sâm vừa ngẩng mặt nhìn mình. Ánh mắt kia giống như mũi dùi chĩa về phía cô, khiến cô vô thức co rúm người.
Một buổi chiều trôi qua trong sóng yên bể lặng, không có chuyện gì phát sinh. Đến tận tiết tự học cuối buổi, bỗng phòng học nhỏ xôn xao, một mảnh giấy nhỏ được chuyển hết bàn này tới bàn khác như đuốc tiếp lửa, xung quanh bạn bè cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Tờ giấy đến tay Lăng Minh Mẫn khiến cô giật mình, quay người đưa Kiều Mục xem. Vừa nhìn thấy, cậu không khỏi sửng sốt. “Tần Chiêu Chiêu?”
Tần Chiêu Chiêu mẫn cảm quay đầu lại, thấy ánh mắt Lăng Minh Mẫn đang rọi lên người mình, cô ấy đưa mảnh giấy trên tay cho cô. “Tần Chiêu Chiêu, cậu xem mảnh giấy này đi.”
Tần Chiêu Chiêu nhận lấy mảnh giấy nhỏ, vừa liếc nhìn, bao nhiêu máu đều vọt lên não, mặt đỏ bừng bừng. Trên tờ giấy chỉ có một câu: “Tần Chiêu Chiêu trộm tiền của Lăng Minh Mẫn, đem tiền giấu sau bảng đen.”
Ánh mắt mọi người trong lớp đổ dồn về phía Tần Chiêu Chiêu. Cô đón nhận vô số ánh nhìn sắc nhọn của mọi người, trong lòng dâng lên một nỗi niềm đau khổ hỗn loạn. Toàn thân cô rung lên từng đợt, ngay đến mảnh giấy cũng cầm không vững, theo phản xạ cô quay mặt mình về phía Lâm Sâm. Mảnh giấy không ký tên người viết nhưng trong lòng cô biết rõ, người làm chuyện này chỉ có thể là cậu ta. Quả nhiên cậu ta không chịu buông tha cô. Cậu ta không tố giác cô với thầy giáo nhưng cái chiêu dùng một tờ giấy chiêu cáo cho cả lớp biết cô là “kẻ cắp” này còn đáng giận hơn nhiều. Tuy rõ ràng không có chứng cứ gì nhưng mọi người xem qua rồi đều tình nguyện thà tin còn hơn không. Đối với một nữ sinh quý trọng thanh danh thì đây là nỗi nhục nhã vô hạn.
Lâm Sâm đón nhận ánh mắt của cô, trên mặt bày ra một vẻ hung hăng, khoa trương hệt như muốn nói “chọc vào tôi sẽ biết lễ độ”, khóe môi còn treo một nụ cười vạn phần đắc ý. Tất nhiên phải đắc ý rồi, cậu ta đã khiến Tần Chiêu Chiêu nổi giận bừng bừng thế cơ mà. Giờ khắc này lửa giận đã thiêu đốt hết lý trí củ