Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2738 lượt.

a Thỏ Trắng vào ngăn bàn mình. Ai? Bất giác liếc mắt sang thấy Lâm Sâm đang nháy mắt cười cười, hai má cô đỏ bừng.
Chuyện Lâm Sâm nói tối qua làm Tần Chiêu Chiêu bất ngờ. Cô không hiểu nổi, rõ ràng cậu ta thích Diệp Thanh cơ mà! Quay sang thích cô từ bao giờ vậy? Nếu không phải Lâm Sâm chính miệng nói ra thì sống chết cô cũng không tin, chắc chắn người ta nghe nhầm rồi.
Nhưng Lâm Sâm đã nhìn thẳng vào mắt cô mà nhấn từng tiếng đầy ngại ngùng, rằng: “Tần Chiêu Chiêu, thật ra tôi cũng thích cậu!”
Một câu nhỏ nhẹ như vậy mà nghe ra lại thấy nặng nề tựa lời vàng đá, nhất thời khiến cô chấn động.
Cô ngây ra nửa ngày trời, đến tận khi ánh đèn pin đâu đó hắt tới mặt, nghe tiếng cười khúc khích vang lên vẫn chưa hoàn hồn. Sân thể dục vốn là chốn hẹn hò giữa giờ tự học của các đôi tình nhân nên thường có một đám nam sinh nghịch ngợm mang đèn pin tới bày trò: đầu tiên mò ra sân thật sớm, thấy có bóng đôi nào đi qua thì nhảy ra rọi đèn pin làm người ta xấu hổ rồi cười ha ha.
Ánh sáng gọi cô bừng tỉnh. Bối rối, cô cắm đầu chạy, không biết làm sao, chỉ ném lại một câu: “Cậu đừng nói giỡn!”
Cô chỉ có thể giải thích như vậy, cũng nguyện ý tin cậu ta đang đùa với mình, nhưng trong đáy lòng cô biết cậu ta không hề đùa. Thiếu nữ nhạy cảm lại trưởng thành sớm như cô đương nhiên có thể nhận ra lời con trai ngập ngừng thổ lộ với mình là thật hay giả. Chẳng qua, cô không muốn chấp nhận sự thật mà thôi.
Trốn khỏi sân thể dục, Tần Chiêu Chiêu không quay lại lớp, nhờ một bạn học xin phép nghỉ rồi chạy về ngồi ngơ ngẩn một mình trong ký túc xá. Mặt cô cứ đỏ mãi, lòng rối tung như cỏ dại lan tràn, càng nghĩ càng thấy không thể tin được chuyện ở sân thể dục, thậm chí còn hoài nghi không biết mình có nghe nhầm hay hiểu nhầm ý Lâm Sâm không.
Nhưng giờ đây, gói kẹo sữa Thỏ Trắng yên lặng nằm trong ngăn bàn đã chứng minh cô hoàn toàn không nghe nhầm. Lâm Sâm đã nhận cậu ta thích cô. Gói kẹo cậu ta lén bỏ vào ngăn bàn cô giống quả táo cô đặt trong ngăn bàn Kiều Mục ngày trước, đều bày tỏ tấm lòng… tôi thích cậu.
Học sinh trung học thích ai sẽ tặng quà cho người đó. Tim đập thình thịch mỗi khi tặng một món ăn ngon hoặc đồ chơi đẹp, nếu đối phương đồng ý nhận cũng có nghĩa là họ cũng thích mình. Cho nên Tần Chiêu Chiêu nhất định không thể nhận gói kẹo này, nhận kẹo khác nào thừa nhận mình cũng có ý với cậu ta. Thể dục giữa giờ, Tần Chiêu Chiêu cố ý nán lại sau cùng, thừa dịp không có ai lén trả lại gói kẹo cho Lâm Sâm.
“Sao cậu lại không nhận?”
Âm thanh vang lên khiến Tần Chiêu Chiêu sững người, ngẩng đầu thấy Lâm Sâm phóng ào vào lớp. Cô luống cuống. “Tôi… tôi không nhận cái này được.”
“Sao lại không được? Sợ tôi đùa với cậu chắc? Tôi thề tôi thật lòng, không thật lòng tôi là rùa đen rụt cổ!”
Tần Chiêu Chiêu không biết nói sao, mặt đỏ bừng nghẹn lời: “Chính là… Không phải cậu thích Diệp Thanh sao?”
Lâm Sâm không cần nghĩ ngợi. “Đó là chuyện trước kia, giờ tôi thích cậu. Tôi thích cậu, cậu cũng thích tôi, sao lại không nhận kẹo của tôi?”
Giọng điệu chắc nịch thế kia, rõ ràng là hiểu lầm chồng chất hiểu lầm rồi. Cô lặp lại: “Lâm Sâm, kỳ thực… tôi không hề… thích cậu, người ta nói nhảm đấy, cậu đừng có tin!”
“Tôi biết cậu ngượng mới không dám nhận, thật ra lúc đầu tôi cũng thế. Còn nhớ lúc cậu tóm tay tôi trên cửa sổ không? Lúc ấy tôi đã… tôi đã… Tôi không nói cậu cũng hiểu đúng không? Nhưng mà tôi không dám nói, vì trước giờ tôi với cậu không thân lắm, cậu cũng không có ấn tượng tốt với tôi, tôi sợ cậu biết sẽ cười nhạo tôi, tôi sẽ rất mất mặt. Thật không ngờ cậu cũng thầm thích tôi, còn đối xử rất tốt với tôi nữa. Tần Chiêu Chiêu, sau này tôi nhất định sẽ đối tốt với cậu như thế.”
Tần Chiêu Chiêu váng óc, cái hiểu lầm chết tiệt này phải giải quyết làm sao đây? Lâm Sâm tin chắc như thế, cô nói thế nào cậu ta cũng nghĩ do cô ngượng.
Cậu ta nhất định dúi túi kẹo cho cô, cô không nhận, hai người dây dưa qua lại mãi.






Tần Chiêu Chiêu chưa xử lý xong gói kẹo với Lâm Sâm thì cửa lớp bị người ngoài nện hai cái, tiếng con trai khanh khách vang lên. Chu Minh Vũ vừa cười vừa nói: “Ái chà! Ngọt ngào quá nhỉ! Mộc Mộc, tặng kẹo mỗi Tần Chiêu Chiêu không được đâu. Hai người có lòng thì mời bọn này ăn mấy viên kẹo mừng chứ nhỉ?”
Thời ấy, trường thực nghiệm rộ lên phong trào “kẹo mừng”. Trong lớp có một đôi yêu nhau, nhất định bạn bè sẽ xúm vào đòi… ăn “kẹo mừng”.
Tần Chiêu Chiêu đỏ mặt, không ngờ Chu Minh Vũ còn dẫn một đám người núp bên ngoài nghe lén. Cô bối rối vứt trả gói kẹo cho Lâm Sâm rồi chạy khỏi lớp. Lâm Sâm bị bạn bè trêu cũng đỏ mặt, có chút ngượng ngùng nhưng vui nhiều hơn giận, vung tay hào phóng. “Được, mời cả lớp ăn kẹo.”
Cậu ta ra tay cũng thật hào phóng. Giữa giờ trèo tường ra ngoài, mua liền năm cân kẹo Thỏ Trắng xách về lớp, chia cho mỗi bàn một gói, mọi người đều có phần. Kẹo sữa ngọt ngào, bạn bè ai nấy hớn hở, chỉ riêng Diệp Thanh nhất quyết không động tới.
Vu Thiến vừa ăn vừa bày ra bộ mặt không thể t