Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Những Tháng Năm Hổ Phách

Những Tháng Năm Hổ Phách

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2742 lượt.

luôn dùng danh nghĩa anh trai mà quan tâm, ưu ái cô. Thái độ của Đàm Hiểu Yến với Cao Dương trước sau vẫn lửng lơ; cô vẫn thường thầm thì với Tần Chiêu Chiêu rằng mình không thích con trai thô lỗ, cục mịch như Cao Dương.
Tần Chiêu Chiêu mỉm cười thấu hiểu, cô biết kiểu con trai mà Đàm Hiểu Yến thích. Thời tiểu học, Hiểu Yến thích cậu bạn trắng trẻo, tuấn tú ở trường Thể dục thể thao, ấn tượng từ thuở học trò ngây ngô ảnh hưởng tới cách nhìn và cách lựa chọn, đánh giá người khác giới của cô sau này.
Buổi chiều, Tần Chiêu Chiêu xin phép nghỉ học rồi chạy tới trường tìm Đàm Hiểu Yến, kể rõ đầu đuôi mọi chuyện rồi nhờ tìm Cao Dương ra mặt giúp ngăn chuyện đánh nhau lại.
Tần Chiêu Chiêu tìm Đàm Hiểu Yến quả không sai, Hiểu Yến vừa có lời, Cao Dương liền đồng ý ngay. “Thủ lĩnh trường Thất Trung là Tiêu Bân phải không? Hiểu Yến, em an tâm, bạn của em cũng là bạn của anh, mà bạn của bạn em cũng là bạn anh, anh tuyệt đối không cho phép Tiêu Bân động tới một sợi tóc của cậu bạn kia.”
Được Cao Dương đồng ý giúp, Tần Chiêu Chiêu an tâm trở về.
Lâm Sâm cũng bất ngờ, Tần Chiêu Chiêu lấy đâu ra anh kết nghĩa như Cao Dương? Bình thường chưa bao giờ thấy nhắc tới, lúc cần kíp lại gọi anh kết nghĩa tới giải vây, thảo nào chiều nay xin nghỉ học đi đâu mất. Tuy Tiêu Kiếm bảo con trai để con gái che chở cho thì thật hèn nhưng Lâm Sâm vốn sĩ diện cao lại thấy… chẳng sao cả. Nói theo cách của Chu Minh Vũ: Tiêu Kiếm có muốn cũng không được, cô ấy chỉ một lòng bảo vệ cậu mà thôi… Lâm Sâm mát lòng hả dạ.
Tiêu Kiếm oang oang tìm người đến xử Lâm Sâm, cuối cùng không thấy người đâu, muốn tự giải vây cho mình khỏi thế nói không giữ lời, thùng rỗng kêu to, đành đi đâu, gặp ai cũng tố chuyện “cáo mượn oai hùm”: trong trường, Lâm Sâm ngang ngược là nhờ có Tần Chiêu Chiêu chống lưng. Lần này Tần Chiêu Chiêu không nhờ anh kết nghĩa ra mặt, chắc chắn Lâm Sâm nhừ đòn rồi.
Đúng là buổi chiều Tần Chiêu Chiêu có đi tìm Cao Dương nhờ dẹp yên chuyện thật, nhưng từ lúc về tới giờ cô nín thinh, tránh gây thêm rắc rối, thật không ngờ Tiêu Kiếm lại bù lu bù loa lên, khiến rất nhiều bạn bè trong lớp nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.
Cung Tâm Khiết có vẻ sốc. “Không ngờ Tần Chiêu Chiêu chơi với cả những người như Cao Dương đấy!”
Cao Dương lười học, ham đánh đấm, khác hẳn con ngoan trò giỏi như Cung Tâm Khiết; giống như con giun dưới đất, sơn ca trên trời, cô làm sao mà hiểu được kiểu người như anh ta.
Diệp Thanh cười cười. “Tần Chiêu Chiêu, xem ra cậu thích Lâm Sâm thật nhỉ?”
Tần Chiêu Chiêu đỏ mặt, cố sức phân bua: “Thật ra… mình chỉ không muốn… cậu ta bị người ta đánh vì mình thôi.”
Suốt giờ tự học, Vu Thiến thích thú gặng hỏi làm sao cô lại quen Cao Dương, sao lại nhận anh ta làm anh kết nghĩa… Cô giải thích thực ra em gái kết nghĩa của Cao Dương là bạn thân hồi cấp hai của mình, lần này gặp chuyện cô đành nhờ bạn mời anh ta ra mặt giúp thôi, cô không quen thân gì Cao Dương.
Lâm Sâm nghe được lời giải thích của cô lại càng hả dạ. Nếu thân với Cao Dương thì đây là chuyện mượn nước dong thuyền bình thường, có điều cô ấy không thân với Cao Dương mà vẫn chủ động đi nhờ cậy hắn. Cô ấy đối với mình thật là… tốt! Trước kia cô ấy sống chết không chịu thừa nhận thích cậu, cứ gặp là tránh như tránh tà khiến cậu cũng phải giữ kẽ, tránh mất thể diện. Lần này, cậu quyết định không cần giữ sĩ diện làm gì.
Sau tiết một, Tần Chiêu Chiêu đi vệ sinh, bị Lâm Sâm chặn đường lên lớp. “Tần Chiêu Chiêu, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Tần Chiêu Chiêu vẫn tránh Lâm Sâm nhưng hôm nay cô cần giải quyết mọi chuyện cho rõ, bèn gật đầu. Lối vào nhà vệ sinh nhỏ hẹp, đông người, nếu bị người khác trông thấy lại lắm chuyện; cô theo Lâm Sâm tới sân thể dục.
Sân thể dục rộng nhưng tối om, không bóng đèn, trăng sao rải rắc ánh sáng bạc mỏng manh khuấy tan đêm đen. Bốn bề cảnh vật mơ hồ, bóng cây lay động, bóng người bước sóng đôi… Tần Chiêu Chiêu đột ngột khựng lại, chỉ có người yêu mới rủ nhau tới sân thể dục lúc nghỉ giữa giờ học tối.
Cô không đi tiếp, hỏi ngay: “Lâm Sâm, có chuyện gì thì nói luôn đi.”
“Cũng không có gì to tát, chẳng qua chuyện hôm nay tôi với Tiêu Kiếm đánh nhau… Cảm ơn cậu đã nhờ Cao Dương tới giúp tôi.”
“Đừng cảm ơn tôi, dù sao chuyện này cũng do tôi mà ra, đương nhiên tôi không thể đứng nhìn người ta đánh cậu được.”
“Tần Chiêu Chiêu, cậu tốt với tôi quá!”
Lời Lâm Sâm mới dịu dàng làm sao, thứ dịu dàng chưa từng thấy ở cậu học sinh tùy tiện, thích tranh cường háo thắng này. Tần Chiêu Chiêu kinh hãi, nghe giọng điệu biết ngay cậu ta tưởng cô thích mình nên mới tìm đủ cách để bảo vệ cậu ta như vậy. Nhưng có phải thế đâu! Cô cuống cuồng lắp bắp giải thích: “Tôi… thật ra…”
Cô chưa nói xong đã bị Lâm Sâm ngắt lời: “Cậu không cần nói, tôi biết, Tần Chiêu Chiêu…” Cậu ngập ngừng như chần chừ gì đó, cuối cùng dứt khoát nhìn thẳng cô, hai mắt lấp lánh, giọng run run, nói một lèo: “… thật ra tôi cũng thích cậu!”
Tần Chiêu Chiêu ngây người.
Hôm sau, Tần Chiêu Chiêu phát hiện có người lén bỏ một gói kẹo sữ


XtGem Forum catalog