Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2396 lượt.
iệu tệ?”
“Giờ cô ấy nói không cần tiền nữa, cô ấy cần quyền giám hộ. Chiều nay vừa đổi ý, nói ngày mai sẽ có luật sư đến đàm phán với bọn anh.”
“Là một người phụ nữ, em thấy cô ấy không nỡ bỏ đứa con cũng là bình thường thôi.” Thư Cầm nói, “Nếu là em, em sẽ không đòi một triệu đâu, thế thì quá hời cho đám đàn ông các anh rồi. Bảy năm, đó là tâm huyết bảy năm đấy. Thằng bé còn bị bệnh tim nữa chứ, trong bảy năm ấy, người làm mẹ phải vất vả nhường nào, lo lắng ra sao, chịu khổ bao nhiêu chứ? Là em, chắc em đã khóc đến chết lâu rồi. Một triệu, quá rẻ, đổi là em, em phải đòi một nửa gia sản… Anh không có tiền, nhưng bố anh, Chủ tịch Hội đồng quản trị, có tiền…”
Nhiếp Vũ Thịnh cười khổ nói: “Anh sắp sầu chết đây, em cho ý kiến gì hữu dụng chút đi.”
“Em chịu thôi.” Thư Cầm đầy vẻ hả hê, “Người ta đang nắm bảo bối trong tay, người ta là dao, anh là miếng thịt trên thớt, anh cứ đợi cô ấy ra giá ngất trời đi.”
“Cô ấy không phải người như vậy.”
Thư Cầm lườm Nhiếp Vũ Thịnh: “Anh đã muốn chia tay em vì chuyện này, sao còn hỏi ý kiến em? Anh thật ức hiếp em quá lắm! Tổn thất tình cảm này tính thế nào đây? Anh yêu cầu em làm bạn gái còn chưa được nửa tháng đâu!”
“Chuyện này là anh có lỗi với em…”
“Thôi, thôi.” Thư Cầm nói, ”Anh vay tiền cũng vì chuyện này đúng không? Vậy em phải đòi lãi suất cao. Anh vay em mười hai vạn, dù bao giờ anh trả thì cũng phải trả em mười lăm vạn.”
“Hai mươi vạn cũng được.” Nhiếp Vũ Thịnh hoàn toàn không chú tâm, “Anh có đầu tư vào một chỗ, mai có thể rút vốn trả em.”
“Đừng, anh đã nợ em một món ân tình lớn thế này, phải nợ lâu lâu một chút để em còn kiếm lời chứ.” Thư Cầm nói, “Còn bố anh thì sao, bác định thế nào?”
“Bố anh nói mọi việc giao cả cho luật sư, huống hồ bên kia cũng mời luật sư rồi.”
“Đó mới là cách làm bình tĩnh, sáng suốt nhất.” Thư Cầm nói, “Anh đừng buồn nữa, có bố anh rồi, trời không sập được đâu.”
“Tại sao cô ấy lại đối xử với anh như vậy?”
Thư Cầm nhìn anh đầy thông cảm, cô nói: “Em không trả lời được câu hỏi đó, anh chỉ có thể đi hỏi cô ấy thôi. Có điều anh cũng đừng quá băn khoăn,phải ai cũng gặp phải, anh đã gặp thì đành chấp nhận thôi. Nhưng em đồng ý chia tay với anh, người bạn gái cũ kia coi như đã găm sâu vào tim anh cả đời này rồi, em tự thấy mình không có bản lĩnh nhổ cô ấy ra khỏi trái tim anh, huống hồ giờ lại có thêm thằng bé.”
“Thư Cầm, em cũng là phụ nữ, em nói xem khi gặp phải chuyện này rốt cuộc phụ nữ họ nghĩ gì?”
Thư Cầm đáp đầy dứt khoát: “Đừng hỏi em, em không phải loại phụ nữ như vậy.”
Uống xong cà phê, Nhiếp Vũ Thịnh vẫn lịch sự tiễn Thư Cầm về đến tận chung cư rồi mới gọi xe về. Thư Cầm vốn đã vào trong đại sảnh, nhưng nghĩ một lát lại ra ngoài, nhân đêm thanh gió mát mà dạo một vòng quanh đó, đoạn gọi cho Thịnh Phương Đình rồi vẫy taxi đến bar.
Tới nơi, thấy Thịnh Phương Đình đã đến trước, cô bèn tiến lại chào: “Giám đốc Thịnh!”
Thịnh Phương Đình ngẩng lên thấy cô, liền làm bộ ngạc nhiên, cười nói: “Giám đốc Thư có một mình thôi ư?”
“Không phải anh cũng một mình sao?”
Bấy giờ Thư Cầm mới sực nhớ ra hôm nay Thịnh Phương Đình vừa xuất viện, thật không nên hẹn anh đến bar, trong lòng thầm hối hận nhưng ngoài miệng lại đùa: “Giám đốc Thịnh, vừa ra viện đã lên bar, không sợ dạ dày không chịu nổi sao?”
Thịnh Phương Đình không nói gì, chuyện ở Mỹ anh không nhắc đến, Thư Cầm cũng không, đã là quá khứ thì cứ để nó qua đi. Sau khi về nước anh cố ý vào làm trong công ty cô. Hai người giống như người dưng nước lã, mà thực sự, cũng gần như người dưng nước lã.
Có đôi khi, tình yêu không phải muốn kiên trì là kiên trì được. Cuối cùng anh cũng về Trung Quốc, nhưng cô lại nói lời chia tay. Khi gia đình cô phản đối quyết liệt nhất cô cũng không hề đòi chia tay, vậy mà giờ chính cô lại chủ động dứt bỏ, anh thật không hiểu tại sao nữa. Cô nói: “Anh không hiểu sao? Tôi không muốn đợi nữa. Người như anh quá yêu bản thân. Dù tôi có hy sinh cả đời cho anh, chưa chắc anh đã để tâm đến tôi. Tôi nghĩ thông rồi, tại sao anh lại bảo tôi làm bạn với Nhiếp Vũ Thịnh, vì anh muốn qua tôi để tìm hiểu một vài điều anh quan tâm. Đến tôi anh cũng lợi dụng, sao anh có thể thật lòng yêu tôi chứ?”
Trong lòng cô hiểu rõ nên không muốn đến gần, cũng chẳng chịu rời xa. Còn anh, chỉ bàng quan đứng ngoài, nên càng hiểu rõ hơn. Anh nói chia tay hay không cũng không quan trọng, nhưng hy vọng cô có thể giúp mình một vài việc.
Rốt cuộc cô vẫn yêu anh nên mới đồng ý chăng?
Giờ là nửa đêm, ngồi trước một bát cháo nóng, hai người chẳng buồn vờ vịt nói đi nói lại cũng chỉ vài chuyện linh tinh. Thư Cầm lại chủ động nhắc đến mấy chuyện công việc nhưng Thịnh Phương Đình gạt đi: ”Nửa đêm nửa hôm, có thể đừng nói chuyện công việc được không?”
Nói chuyện khác, cũng chẳng có gì đáng nói. Thư Cầm không muốn nhắc nhiều về Nhiếp Vũ Thịnh với anh, Thịnh Phương Đình cũng không nhắc.
Đột nhiên Thư Cầm hỏi: “Tại sao?”
Thịnh Phương Đình ngẩng lên nhìn cô, bình thản