Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
nh Bình, đành phải đi tìm từng phòng một, cuối cùng cũng tìm được. Quả nhiên anh ta bắt gặp Đàm Tĩnh ở đó.
Trông thấy Đàm Tĩnh, Tôn Chí Quân thở phào nhẹ nhõm. Khi Nhiếp Vũ Thịnh nói Đàm Tĩnh muốn từ bỏ quyền giám hộ, Tôn Chí Quân thật sự sợ rằng Đàm Tĩnh sẽ nghĩ không thông. Cô coi trọng đứa nhỏ này còn hơn cả tính mạng mình, sao lại đành lòng giao cho người chứ?
Đàm Tĩnh đang ngồi bên cạnh giường lặng lẽ nhìn con trai thiêm thiếp ngủ. Khi Tôn Chí Quân lại gần cô mới ngẩng lên, cũng chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ bình thản nói: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện.”
Đàm Tĩnh biết tính Tôn Chí Quân, sợ có gì bất đồng là anh ta lại quát lên làm phiền những bệnh nhân khác, cũng may lần này không có chuyện đó. Tôn Chí Quân theo Đàm Tĩnh ra đến cầu thang thoát hiểm mới hỏi: “Bình Bình thế nào rồi?”
“Vẫn ổn.” Đàm Tĩnh không muốn nói với anh ta về Tôn Bình, có lẽ do đã quen đề phòng anh ta, cô chỉ hỏi, “Họ không gây khó dễ cho anh chứ?”
“Khó dễ cái gì?” Tôn Chí Quân nói vẻ thờ ơ. “Tôi cho tay họ Nhiếp kia một đấm. Luật sư ngồi bên cạnh cũng chẳng dám ho he cái mẹ gì!” Khi nói câu này, anh ta chú ý dò xét thần sắc Đàm Tĩnh, quả nhiên cô hơi cau mày, nhưng cũng không nhắc đến Nhiếp Vũ Thịnh, chỉ nói: “Anh cứ như vậy sớm muộn cũng chịu thiệt thòi.”
Tôn Chí Quân bất giác nhíu mày: “Cô cũng đừng vòng vo nữa. Tay họ Nhiếp đó biết hết rồi, cô định bao giờ ly hôn đây?”
“Tôi không muốn ly hôn.” Cô ngừng một chút rồi nói, “Tôi định ra tòa giành quyền giám hộ với nhà họ Nhiếp. Luật sư nói nếu chúng ta ly hôn, sẽ rất bất lợi cho vụ kiện.”
Tôn Chí Quân cười khẩy: “Đầu óc cô có vấn đề à? Hắn ta muốn con trai thì cô cứ giao con cho hắn là được rồi. Cô có tiền chữa cho nó không mà giữ?”
“Có tiền hay không là việc của tôi.” Đàm Tĩnh đã quen với tính tình vui giận thất thường của Tôn Chí Quân, thấy anh ta móc mỉa cô cũng chẳng để tâm, chỉ nói: “Tôi đã nợ anh quá nhiều ân tình, mong anh giúp tôi một lần cuối này nữa thôi. Nếu anh muốn ly hôn thì để qua vụ kiện này, đợi tôi giành được con đã. Khi nào có tiền, tôi sẽ bồi thường cho anh ngay. Anh muốn bao nhiêu, tôi sẽ nghĩ cách.”
Tôn Chí Quân vẫn cười khẩy, nói: “Đợi bao giờ cô có tiền hẵng nói.”
Dứt lời anh ta quay người bỏ đi. Trước nay tính tình Tôn Chí Quân vẫn vậy, Đàm Tĩnh cũng không để bụng, huống hồ giờ tâm trí cô đã đặt ở nơi khác. Cô quay lại phòng bệnh, y tá đang đổi bình truyền cho Tôn Bình, thấy cô vào liền nói: “Giường số 39, y tá trưởng bảo tôi nói cho chị, bệnh viện đã nhận được tiền viện phí bổ sung của chị, tất cả là hai mươi vạn. Chi tiết về chi phí mấy hôm nay, nếu chị muốn in ra thì có thể xuống quầy thu phí, quẹt thẻ là có thể tự động in ra. Đúng rồi, y tá trưởng bảo tôi hỏi chị, chị có định cho con làm phẫu thuật không? Nếu có thì phải đăng ký xếp hàng, rồi tôi thông báo lại cho bác sĩ điều trị chính. Cònphương án phẫu thuật thì bác sĩ sẽ nói chuyện với chị sau.” Liếc nhìn tấm bảng đầu giường, thấy tên bác sĩ điều trị, y tá lại lẩm bẩm, “Hôm nay bác sĩ Nhiếp không đi làm, mai vậy.”
Đàm Tĩnh không nói gì, chỉ ngồi xuống, mệt mỏi nhìn con. Tôn Bình đã tỉnh lại, trông thấy cô thì rất vui, híp mắt cười với cô.
“Mẹ!”
Đàm Tĩnh khẽ nắm tay con, nói với con những cũng như tự nói với mình: “Ngoan… có tiền rồi, chúng ta sẽ sớm được phẫu thuật thôi… Mổ xong con sẽ khoẻ lại…”
“Mẹ… sao mẹ không vui?”
Đàm Tĩnh rưng rưng nước mắt: “Mẹ vui lắm chứ…”
“Mẹ, mẹ bảo chơi trò chơi với con mà? Con phải trốn, con còn chưa trốn sao mẹ đã đến rồi?”
“Chúng ta không chơi nữa, mẹ sẽ ở bên con, được không?”
“Được ạ! Con cũng không muốn chơi, nếu con trốn mà mẹ không tìm thấy sẽ lo lắng!”
Điện thoại cô chợt reo chuông. Bước vào phòng bệnh, di động đều phải đổi sang chế độ rung, thấy số của Nhiếp Vũ Thịnh, cô sợ ảnh hưởng đến mọi người trong phòng, bèn ra ngoài hành lang, nhưng rốt cuộc vẫn không có dũng khí nhận điện. Nhìn dãy số liên tục nhấp nháy trên màn hình, cuối cùng cô ấn nút từ chối.
Vừa quay người lại, cô liền trông thấy Nhiếp Vũ Thịnh, anh không mặc áo bác sĩ, thần sắc vô cùng tiều tuỵ, hệt như hồi sáng gặp cô vậy. Cô lại định rút lui, nhưng Nhiếp Vũ Thịnh đã chặn cô lại. Anh chỉ bảo:
“Nói chuyện với tôi một lát.”
“Chúng ta không còn gì để nói nữa.”
“Tôi vừa chuyển tiền viện phí.”
“Y tá đã nói với tôi rồi.”
“Tại sao?”
“Chẳng tại sao cả. Luật sư của tôi sẽ đến ngay, có chuyện gì anh trực tiếp nói với luật sư.”
Đàm Tĩnh nói xong bèn đi thẳng, như sợ hãi, không muốn nấn ná lâu thêm một giây nào nữa. Nhiếp Vũ Thịnh giương mắt nhìn cô đi đến cửa phòng bệnh, chỉ vài bước chân mà như cách nhau nghìn sông vạn núi, ở giữa là trùng trùng nguy nan hiểm trở, anh không cách nào vượt qua nổi. Anh gọi: “Đàm Tĩnh…”
Cô đứng trước cửa nhưng không quay lại, chỉ đợi anh nói.
“Ca mổ này tôi không thể thực hiện, dù là cách truyền thống tôi cũng không cầm dao được. Từ hồi thực tập, các thầy đã nói, thầy thuốc không thể tự chữa, nhưng hồi đó tôi không đồng tình