XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.

, anh vẫn còn nhỏ, bấy giờ xưởng sản xuất của Nhiếp Đông Viễn đang ở vào thời kỳ hoàng kim, rất nhiều ngân hàng xếp hàng mời ông vay tiền. Không lâu sau, đến thời kỳ suy thoái kinh tế, nhiều doanh nghiệp ở nông thôn phá sản, tài chính bị thu hẹp, đúng lúc đó Nhiếp Đông Viễn đang tiến hành mở rộng dây chuyền sản xuất, cần gấp tiền để trả tiền mua thiết bị của nước ngoài, nhưng khoản vay ngân hàng mãi vẫn chưa giải ngân. Cuối cùng Nhiếp Đông Viễn phải thế chấp cả khu nhà xưởng và căn nhà hai bố con đang sống mới xoay được mấy chục vạn tệ để mua máy móc thiết bị.
Lúc đó anh vẫn còn nhỏ, chỉ thấy bố giống như con thú bị nhốt, cứ lồng lộn đị đi lại lại trong nhà. Cũng chính lúc đó anh nhìn thấy sợi tóc bạc đầu tiên của bố. Tập đoàn Đông Viễn từ một xưởng sản xuất phát triển đến quy mô lớn như ngày nay đã phải vượt qua bao nhiêu cửa ải khó khăn, đối đầu với bao nhiêu giông bão, bố đã phải bao phen lao tâm khổ tứ, căng thẳng lo lắng, thực ra anh cũng không rõ. Hôm nay ngồi trong phòng làm việc của ông, anh mới hiểu, phía sau tất cả những hào quang rực rỡ là vô vàn máu và nước mắt.
Đông Viễn là tâm huyết của bố anh, bây giờ ông đang bị tạm giam, còn anh lại chẳng có cách nào ứng phó.
Anh chủ động hỏi Phác Ngọc Thành: “Ngày mai gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng có cần cháu đi cùng không ạ?”
Vào thời điểm mấu chốt này, nói ra câu nào, Phác Ngọc Thành đều thận trọng câu nấy: “Nếu cậu có thời gian, tôi sẵn sàng tháp tùng cậu đi gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng.”
Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy Phác Ngọc Thành đối xử với mình khách khí như người ngoài, dù là dân ngoài ngành nhưng anh không phải kẻ ngốc, bèn nói: “Ngày mai cháu muốn mời mấy vị phụ trách cơ sở sản xuất Quảng Đông và Phúc Kiến đến, chú Phác có muốn gặp luôn không?”
Phác Ngọc Thành gật đầu đồng ý, đoạn khuyên Nhiếp Vũ Thịnh nên về nghỉ sớm. Nhiếp Vũ Thịnh đi cùng ông xuống lầu, Phác Ngọc Thành định đích thân tiễn Nhiếp Vũ Thịnh về tận nhà nhưng anh từ chối. “Cũng không thuận đường mà. Chú Phác cũng về sớm đi, ngày mai còn có rất nhiều việc phải giải quyết.”
Khi họ bước ra khỏi thang máy, thư ký đã kịp thông báo cho tài xế riêng của Nhiếp Đông Viễn đánh xe từ bãi đỗ dưới tầng hầm lên, đợi trước thềm cửa công ty. Vừa nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh bước ra, tài xế lập tức xuống xe, mở cửa sau cho anh.
Phác Ngọc Thành nhìn chiếc xe hơi màu đen quen thuộc rồi gật đầu chào tạm biệt Nhiếp Vũ Thịnh.
Tài xế lái xe ra đường lớn rồi hỏi: “Cậu về nhà nào ạ?”
Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra một lát rồi mới hiểu ý tài xế hỏi rốt cuộc anh về biệt thự nhà họ Nhiếp hay về nhà riêng của mình. Anh đáp: “Không về đâu cả, tôi có hẹn ăn cơm với người ta.” Bây giờ anh mới nhớ ra mình chưa gọi điện thoại, liền gọi cho Thư Cầm, nói thẳng vào đề: “Tan làm chưa? Anh đến đón em.”
“Sao thế?” Thư Cầm ngỡ ngàng.
“Anh có chuyện muốn bàn với em.”
Thư Cầm cũng không nghĩ là chuyện gì to tát, bèn đáp: “Em vẫn đang ở công ty, nhưng tối nay em có hẹn ăm cơm với người ta rồi.”
“Có tiện hủy hẹn không?”
Thư Cầm chần chừ một thoáng, người cô hẹn ăn cơm là Thịnh Phương Đình. Thịnh Phương Đình coi hai ngày nay như ngày nghỉ, sáng nào cũng ngủ đến chán mới dậy, ban ngày thì đi đánh tennis, đi bơi, tối đến đợi cô tan làm thì cùng nhau đi ăn. Nhưng nghe giọng Nhiếp Vũ Thịnh có vẻ rất khẩn cấp, cô biết tính anh, những việc bình thường không bao giờ anh lo lắng như vậy. Thư Cầm nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Để em hủy hẹn.”
“Ừ, anh sẽ đến chỗ em ngay.”
Thư Cầm gọi điện thoại lại cho Thịnh Phương Đình, nói mình có việc gấp không thể về ăn cơm cùng anh được, rồi chậm rãi thu dọn đồ đạc. Cô vốn đang làm thêm giờ, sau khi giải quyết xong mọi việc cần làm, nhìn đồng hồ thấy đã hơn tám giờ rồi.
Đường hơi tắc, tài xế mà Nhiếp Đông Viễn chọn xưa nay luôn đáng tin, tay lái vững vàng lại kiệm lời, thấy Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra trên ghế sau, anh ta càng thêm trầm lặng. Thật ra tâm trí Nhiếp Vũ Thịnh lúc này đang rối như tơ vò, hồi chiều anh có vẻ khá trầm tĩnh, ít nhất trong mắt toàn thể Ban lãnh đạo, anh có được coi là có dự tính sẵn, lâm nguy không loạn. Thực ra đến lúc đó anh mới nhận thấy mọi chuyện phức tạp hơn mình tưởng rất nhiều. Anh có thói quen ngắm kỹ tất cả sau khi bình tĩnh lại, giống như sau khi ca mổ hoàn thành thì hồi tưởng lại từng bước thực hiện vậy, có làm sai chỗ nào không, có chỗ nào sơ xuất không, nếu có thì làm thế nào để khắc phục hậu quả.






Đồ Cao Hoa quản lý tài vụ của tập đoàn, Nhiếp Vũ Thịnh nói chuyện với ông lâu nhất và cặn kẽ nhất, Đồ Cao Hoa tính qua cho anh mấy quyền thu chi tài chính, bấy giờ Nhiếp Vũ Thịnh mới thật sự hiểu được cách làm của bố mình. Thời buổi này kiếm tiền có ăn thua gì, chỉ là thu vốn về thôi. Mà hoạt động quay vòng vốn của Nhiếp Đông Viễn, nói trắng ra đều là đùa giỡn trên lằn ranh pháp luật.
Đồ Cao Hoa nhắc anh lưu tâm cổ đông lớn nhất là Tập đoàn Kháng Sinh, vì tập đoàn này nắm giữ khoảng 13% cổ phần, trong khi đó toàn bộ cổ phần mà Ban lãnh đạo nắm giữ gộp lại cũng