XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1342352

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.

iêm trọng của vấn đề.
Nhiếp Vũ Thịnh cũng có thể nhận ra sự lo lắng của họ nên sau khi nghe họ nói hết, anh chỉ phát biểu ngắn gọn: “Xin các vị yên tâm, Đông Viễn từ trước đến nay chưa từng lần lữa tiền hàng của các nhà cung ứng. Bố tôi thường nói rằng, làm kinh doanh quan trọng nhất là chữ tín, dù bây giờ ông không có ở đây nhưng tôn chỉ và thái độ của Đông Viễn vẫn không có gì thay đổi. Chúng tôi sẽ trả tiền đúng hạn, tôi xin lấy danh dự của bố mình ra đảm bảo.”
Ngữ khí của Nhiếp Vũ Thịnh rất chân thành, ánh mắt lại nghiêm túc, nhất là khi nói đến câu cuối cùng, khiến ai cũng có thể cảm nhận được tấm lòng của anh. Đợi các nhà cung ứng giải tán, Phác Ngọc Thành mới hỏi: “Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, cậu định trả tiền bằng cách nào đây?”
Nhiếp Vũ Thịnh thở dài: “Cháu đã bị ép trèo lên hang cọp rồi, hy vọng tối nay hoặc ngày mai bố cháu có thể bão lãnh tại ngoại điều trị, cháu sẽ hỏi xem ông có cách nào không.”
Phác Ngọc Thành im lặng. Thực ra Nhiếp Vũ Thịnh cũng biết, nếu Nhiếp Đông Viễn có cách đối phó với khoản thiếu hụt này thì đâu cần đến các dự án thu mua ảo để kiếm tiền trên sàn chứng khoán. Đúng lúc nước sôi lửa bỏng này, điện thoại của Nhiếp Vũ Thịnh chợt đổ chuông, vừa nhìn thấy số của bệnh viện, anh lập tức nhấc máy.
Là Tiểu Mẫn gọi, cậu ta lại báo cho Nhiếp Vũ Thịnh một tin tồi tệ khác: “Bệnh nhân làm phẫu thuật hôm qua theo chương trinh CM tim đột nhiên ngừng đập, buổi sáng đã khôi phục nhịp tim thành công, khoa Ngoại Tim mạch hội chuẩn cho rằng vật liệu cấy ghép vào tim gây sốc phản vệ, phải cấp cứu để lấy ra. Buổi chiều tình hình bệnh nhân xấu đi, xuất hiện tình trạng suy tim. Chủ nhiệm Phương đã cố gắng cấp cứu suốt hơn một giờ nhưng vẫn không phục hồi. Ban nãy vừa có tuyên bố cấp cứu không hiệu quả, bệnh nhân đã tử vong.”
Sau khi cúp điện thoại, thấy sắc mặt Nhiếp Vũ Thịnh tái mét, Phác Ngọc Thành quan tâm hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Một bệnh nhân trong viện… cấp cứu không thành công…”
Phác Ngọc Thành nghe chuyện cũng không mấy để tâm, chỉ an ủi Nhiếp Vũ Thịnh vài câu, lòng thầm nghĩ, cậu ta là bác sĩ trong bệnh viện lẽ ra phải quen với những chuyện này rồi chứ, việc gì phải căng thẳng đến thế vì một bệnh nhân không qua khỏi.
Nhiếp Vũ Thịnh chỉ hận mình không biết phép phân thân để lập tức lao về bệnh viện. Bệnh nhân tử vong là chuyện lớn, nhất lại là bệnh nhân làm phẫu thuật loại này, chương trình CM hồi đó do anh đề xướng áp dụng, đây lại là ca phẫu thuật đầu tiên, dù xét về lý, về tình hay về luật, anh đều có trách nhiệm. Nhưng bây giờ anh chẳng thể làm gì, càng không thể đi được. Anh triệu tập các lãnh đạo chủ quản của kinh doanh ở các khu vực lớn trên toàn quốc lại họp, hy vọng có thể nhanh chóng thu hồi được ít tiền. Lượng thiếu hụt quá lớn, tuy biết có hai ngày này dù có cố hết sức cũng không kiếm đủ, nhưng được ngần nào thì hay ngần ấy.
Việc anh có thể làm chỉ là dành chút thời gian gọi điện cho Chủ nhiệm Phương trước khi cuộc họp bắt đầu.
Vừa nghe thấy giọng anh, Chủ nhiệm Phương liền nói ngay: “Cậu cứ làm việc của cậu đi, ở bệnh viện đã có tôi.”
“Nhưng…”
“Nhưng cái gì?” Chủ nhiệm Phương nói: “Tôi là Chủ nhiệm khoa, xảy ra chuyện đã có tôi xử lý, cậu về làm được gì chứ? Không giúp được gì thì chớ, không chừng còn gây thêm phiền phức.”
Dứt lời, không đợi cho anh nói gì thêm, ông liền cúp máy. Nhiếp Vũ Thịnh biết lúc này Chủ nhiệm Phương rất bận, khắc phục hậu quả là việc vô cùng rắc rối, chủ nhiệm nói có lý, lần đầu tiên anh cảm thấy mình bất lực. Đang lúc chán nản, Thư ký Hàn lại đến tìm anh: “Cậu Nhiếp, giám đốc kinh doanh các khu vực lớn đều đã đến rồi ạ.”
Các vị giám đốc kinh doanh lại có một phong cách khác ranh mãnh hơn, hào sảng hơn, nghe Nhiếp Vũ Thịnh nói xong ai nấy đều vỗ ngực hứa nhất định trong mấy ngày này sẽ tìm cách thúc giục để thu hồi vốn.
Nhiếp Vũ Thịnh biết tất cả chắc chỉ như muối bỏ biển, sau khi tan họp, anh một mình ngồi gục đầu xuống bàn hội nghị trong phòng, không động đậy. Cuối cùng anh đột ngột đập mạnh đầu xuống bàn, đập đến nỗi đầu đau điếng, mới đứng dậy vào phòng vệ sinh.
Trong phòng vệ sinh có nước nóng nhưng anh lại mở nước lạnh rửa mặt, đối diện với khuôn mặt đầy nước trong gương, anh nói: “Nhiếp Vũ Thịnh, dù có thế nào, mày cũng không thể gục trước được!”
��i �1c �?�p��ũ Thịnh không đi mà cùng bác sĩ gây mê chờ đến lúc bệnh nhân tỉnh lại rồi mới theo phương án đã chuẩn bị, đưa bệnh nhân đến khoa Chăm sóc đặc biệt. Xong xuôi mọi việc ở đây, anh mới đi rửa tay thay quần áo. Vừa khoác áo blouse lên, anh chợt nghe Tiểu Mẫn ở bên ngoài gõ cửa: “Nhiếp sư huynh, lão yêu tìm anh, điện thoại của anh tắt máy!”
“Ra ngay đây!”
Mỗi khi có ca mổ, Nhiếp Vũ Thịnh đều tắt điện thoại, bằng không Chủ nhiệm Phương nghe thấy sẽ trách mắng. Hôm nay do quá bận nên ra khỏi phòng phẫu thuật anh cũng quên chưa mở điện thoại. Anh vội vàng cài khuy áo vừa bật điện thoại vừa đi đến phòng chủ nhiệm.
Chủ nhiệm Phương đang chờ anh trong văn phòng, anh tưởng chủ nhiệm sẽ hỏi chuyện của ca mổ nên chỉ báo cáo qua phần sau củ